Sunday, May 8, 2011

Tập 79 : Chỉ có một sự thật



Tập 79 : Chỉ có một sự thật



‘Vậy ra … » Heiji hắng giọng phá vỡ bầu không khí lặng  thinh theo sau câu chuyện của Shinichi, « V=Eta, cực kì đơn giản, có ý chỉ Vermouth là Eta hả ? »


« Đúng vậy, » Shinichi từ tốn đáp. « Lúc mà viết ra dòng nhắn nhủ đó, tớ đã mất ý thức tới một nửa, tớ vội vã viết ra ngay và không nghĩ được cách gì khá hơn, chỉ thầm cầu mong bà ta không nhìn thấy … còn chuyện xảy ra ngay sau đó, tớ hoàn toàn không nhớ được gì, chỉ là ảo giác thôi, nhưng đúng là khi tớ bỏ chạy, bà ta đã … giúp tớ, dõi theo tớ, cho tới lúc gặp cậu trên đường … » giọng Shinichi bồi hồi hẳn đi. Yukiko ôm nhẹ cậu con trai, mặc cho nước mắt chảy dài trên má.


« Chưa hết đâu, còn có những cái khó hiểu lắm, cậu vẽ trên mảnh giấy đây này, » Heiji cằn nhằn trỏ tay vào hình chiếc kính một mắt vẽ vòng quanh một viên ngọc sứt mẻ. Shinichi cầm tờ giấy lên xem chăm chú và nhíu mày lại căng thẳng.



« Không phải do tớ vẽ đâu, » hắn chậm rãi đáp. « Nói đúng ra thì là tớ vẽ theo chỉ dẫn của một người phụ nữ. »


« Người phụ nữ nào ? Vermouth à ? Eta ? » Ran hỏi ướm. Shinichi lắc đầu.


« Không biết có phải là do hậu quả của việc bị đánh bùa mê thốc lú hay không, nhưng đúng là tôi nhìn thấy có một người phụ nữ khác, là người Nhật, đứng cạnh Vermouth-Eta, » Shinichi đính chính. « Giống như là một hồn ma ấy … bà ta chỉ cho tôi cách vẽ. »


« Nếu mà nói tới hồn ma thì rất có thể đó là bà Hanako gì đó, » Kazuha chợt nhớ ra điều gì. « Cậu vừa bảo là bà ta hơi điên và là chỗ tâm phúc với Eta mà … »


« Ừ, » Shinichi nhíu mày. « Mà trông bà ta … quen quen thế nào ấy … còn cái họ Kurosawa … tớ cũng nghe ở đâu rồi. »


« Là tên thật của Gin đấy, » Ai lặng lẽ đáp. « Kurosawa Jin. Ba mẹ của gã đều là sát thủ chuyên nghiệp, nhưng cụ thể  gia thế của gã trước đây thế nào thì tớ mù tịt. Nghe đâu gã có em gái. »



« Phải rồi, » Shinichi nhớ lại. « Hồi ở đảo Mỹ nhân ngư, tớ thấy cái tên đó kí ngay bên cạnh tên của cậu, trong cuốn sổ danh sách khách viếng thăm ấy. »


« Hả, em cũng từng tới đảo Mỹ nhân ngư rồi à ?! » Kazuha ré lên. « Em có thắng trò đó không ? »


« Không, nhưng chẳng sao cả, vì sau đó em điều tra ra được rằng cả câu chuyện chẳng qua là 1 lễ hội trường sinh vớ vẩn, » Ai lạnh lùng đáp. « Cái bà già đó đội  lốt hóa trang – Gin trông thấy cảnh bà ta chụp mặt nạ lên. Quan trọng hơn là … »



« Tớ biết cậu định nói gì rồi, » Shinichi ngắt lời. « Tớ thề là có cái gì đó có thể giúp chúng ta hủy diệt Pandora ở đây … »



« Thế thì chắc là em gái của Gin sẽ biết cách, đúng không ? » Yukiko gợi ý. « Con vừa mới nói là Sha- à, Eta khẳng định cho đến giờ vẫn chưa tìm được xác của cô gái đó, nên biết đâu cô ấy còn sống thì sao … »



« Nhưng mà đã là 30 năm về trước rồi, » Yuusaku trầm ngâm. « Giờ này chắc là cô ta phải già hơn cả chúng mình. »



« Và chắc chắn là sống dưới một thân phận khác với cái tên giả, » Kaito thở dài. « Bây giờ mà KID xuất hiện và đòi triệu tập quý bà Kurosawa từ trên nóc nhà cao tầng, chắc là phải lãnh nguyên một tràng tiểu liên là ít. »



« Thế thì nhờ FBI điều tra thử đi, » Kogoro cằn nhằn. « Cô ta ắt hẳn phải nhờ tới một cơ quan tổ chức nào đó để tạo giấy tờ hợp pháp chứ, chỉ sợ cô ta không ở Nhật Bản thôi. Dù sao cũng là chốn nguy hiểm mà. »



« Cũng phải tính đến trường hợp cô gái đó không còn sống nữa, » Eri nhắc nhở. « Trong 30 năm dài đằng đẵng, chuyện gì cũng có thể xảy ra đấy. »


« Đúng vậy … » bỗng dưng điện thoại di động của Aoko rung lên. « Ôi … là ba em gọi tới. Để em thử hỏi coi ba có tìm được dữ liệu về nhà Kurosawa không … » cô nói và nhìn Kaito đăm đăm. « Em đi đây. »


« Bảo trọng nhé, » Kaito nói, Aoko hôn nhanh cậu bạn rồi bước đi ngay, không quên ngoái đầu lại thè lưỡi với Ran và Kazuha.


« Ối giời ôi, tình củm chưa kìa, » Heiji không nhịn được nữa, phải cười rống lên, khiến Kaito vói tay vẹo tay cậu nhóc da ngăm trước khi đứng dậy đi về phòng riêng. Tuy nhiên ông Yuusaku đã chụp lấy tay hắn.


« Cháu ở lại đây đi, » Yuusaku giải thích. « Nhà bé Ran không thể quay về căn hộ của Eri được nữa. Nếu Ran và Kazuha muốn nghỉ lại trong phòng dành cho khách, thì đàn ông con trai chúng ta phải trải nệm và nằm dưới sàn ở đây. Kaito sẽ ngủ trên giường của Shinichi, còn Hattori có thể ngủ trên nệm. »


« Được đó ba, » Shinichi gật đầu. « Thế còn bác Mori thì sao ? »


« Tao thì sao là sao ? » Kogoro rên lên.


« Thì … » Yukiko cười rúc rích. « Ý thằng bé là anh sẽ ngủ trên sàn trong phòng Shin-chan hay là phòng của mấy cô bé ? »


Kogoro quắc mắt. « Trông tôi có chỗ nào giống con gái chứ hả ? »


« Có bói cũng không ra đâu, » Eri khịt mũi.


« Ô, hai người cứ đấu  khẩu đi nhé, vợ chồng tôi phụ trách đi lấy nệm, » Yuusaku bật cười đúng lúc Kaito buông mình nằm đánh phịch xuống giường của Shinichi.


« Cảnh báo trước nhé, » Shinichi lầm bầm vào tai Heiji. « Thằng cha này ngủ ngáy to như sấm ấy. »




Xxxxxxxxxxxxxx




« Anh đang nghĩ gì vậy,  đại ca ? » Vodka hỏi khi thấy Gin ngó trân trân màn hình theo dõi.


« Có cái gì đó trong câu nói của mấy đứa nhãi kia làm tao thấy nhột nhột, » Gin lặng lẽ đáp. « Nếu như đó đúng là … » gã đang nói chuyện bỗng dưng phải im bặt vì thấy trên màn hình xuất hiện một ông già với một đứa bé đội sùm sụp cái mũ lưỡi trai đang từ nhà Kudo đi ra, hướng về phía căn nhà đối diện. Hai con người đó đến sát cổng nhà thì bỗng dưng một luồng gió mạnh ập tới và thổi bay chiếc mũ trên đầu cô bé gái.


… để lộ ra gương mặt và mái tóc của cô ta.



Đột nhiên màn hình tối thui : có kẻ nào đó đã bắn bể camera theo dõi. Nhưng như thế đã là quá đủ cho gã để nhận ra …


« Sherry, » gã rít lên lặng lẽ. Cũng chính trong giây phút đó gã đã hiểu ra phải tìm Sherry ở đâu, cũng giống như cái cách gã đã tìm ra Hattori Heiji và Kudo Shinichi trong thân xác một cậu nhóc kì lạ có nước da rám nắng và một thằng bé quái gở tại văn phòng thám tử Mori vậy …




Xxxxxxxxxx



« Chào mọi người, » Shinichi lẩm bẩm khi bước vô nhà bếp vào buổi sáng. Trước đó hắn đã nói chuyện cả mấy tiếng đồng hồ với Hattori và Kuroba, bàn về Tổ chức, về Pandora, giờ thì Hattori đang nằm ngủ nướng, Kuroba cũng không có dấu hiệu nhúc nhích rời khỏi giường. Tóm lại Shinichi chờ cho Hattori ngủ dậy là mò xuống tầng dưới luôn. Hắn hơi thấy kì kì khi căn bếp nhà hắn vốn trống vắng và lạnh lẽo giờ ấm ấp và âm vang tiếng tranh luận nho nhỏ không dứt của ba mẹ Ran, và cảnh Ran cùng Kazuha tán gẫu cạnh đĩa ngũ cốc.



« Xin chào, » tiếng đồng thanh đáp trả vừa dứt, Yukiko nhét thêm vài lát bánh mì vô máy nướng.



« Ba con đâu rồi mẹ ? » Shinichi ngó chiếc ghế trống cạnh mẹ hắn. Ran kéo hắn vào lòng, cố không làm bả vai bị thương của hắn bị đau, miệng vẫn không ngớt tám chuyện với Kazuha, lúc này cũng ôm lấy Heiji tí hon theo một hiệp ước không lời của con gái. Hai cậu thám tử tí hon, khỏi phải nói, quay ra nhìn nhau mặt đỏ tưng bừng.


« Hai người này giờ song kiếm hợp bích hay sao ấy nhỉ, » Heiji lầm bầm với cái miệng đầy bánh mì, nhưng không có vẻ gì như muốn rời khỏi đùi cô gái cả.


« Chắc là thế đấy, » Shinichi đáp.


« Bánh của con đây, » Yukiko chuyền cho cậu con cái bánh nướng. « Mẹ sẽ để dành 1 vài miếng cho Kaito. Chắc là ba con  gọi cho FBI nói chuyện rồi. Cái gì mà về phát súng ấy. »


« Có ai đó đã bắn vỡ một vài camera theo dõi mà FBI bỏ sót, » Yuusaku giải thích khi xuất hiện ở cửa. « Có vẻ như cũng chính là người bắn Tổ chức hai lần trước đấy. »


« Thế ạ ? » Shinichi hỏi. « Là cái lần bắn từ khoảng cách hơn 600 thước khi ở bảo tàng, và bắn từ nóc nhà mình khi con lâm nguy với Gin ấy ạ … » hắn đột nhiên nhíu mày. « Khoan, xác của Okiya bị bỏ bên cạnh xác của sniper, có nghĩa là … »



« Ba đã nhắn với FBI là cần chú ý đặc biệt tới chỗ đó, » Yuusaku nói lấp lửng.


« Sao mà chú biết nhiều thế ? Ai cung cấp thông tin cho chú vậy ? » Heiji nhíu mày.


« À, một người bạn của chú, một fan của Holmes, » Yuusaku nhấp một ngụm cà phê.


« Sao cơ ? » Heiji không hiểu gì cả.


« À, » Shinichi buột miệng thốt lên một tiếng.


« Cậu a cái gì thế ? Cậu hiểu ông ba cậu đang nói cái gì rồi à ? » Heiji ngó Shinichi.


« Chắc vậy, » Shinichi thủng thẳng đáp. « Để xem có đúng không. »


« Ôi trời ơi, thật là cha nào con nấy, không thể chịu nổi, » Yukiko phàn nàn.  « Hai người có biết là cứ làm ra vẻ bí  mật như thế khiến mọi người xung quanh sốt ruột lắm không ! »



« Nếu anh mà không bé tẹo thế này, em sẽ đập anh một trận vì cái tội cứ giữ khư khư bí mật, » Ran bảo Shinichi.



« Cậu thấy chưa, làm trẻ con đôi khi cũng có lợi đấy, » Shinichi quay lại nói với Heiji.




xxxxxxxxxxxxxx





Đúng một ngày sau khi Gin nhìn thấy Sherry.



« Tôi ghét do thám lắm, » Chianti lầm bầm khi nheo mắt nhìn xuyên qua ống ngắm.


« Chúng ta cần căn một cú ngắm vào đầu, » giọng Korn rè rè qua tai nghe. « Tôi thấy một thằng đang nằm liệt giường, 4 đứa la liệt trong phòng thí nghiệm gồm 2 người lớn và 2 trẻ con. Không thấy Sherry đâu cả. Cô thì sao ? »



« 5 tên, » Chianti đáp. « Người lớn. Cũng không thấy bóng dáng Sherry. Chắc là quanh quẩn ở đâu đó. Tóm lại anh trông thấy 5, tôi cũng 5, cộng thêm Sherry … tổng cộng là 11 đứa. Korn ? Ê, Korn, đâu rồi ? Trả lời đi ! »



Đáp lại lời ả chỉ có im lặng dài đằng đẵng ở đầu dây bên kia. Korn thì vốn ít lời, ả biết, nhưng mà gã cũng phải giữ liên lạc chứ.


« Ê này Gin, gọi Korn đi. Sao gã không đáp lời tôi. » Chianti nói.


Gin đáp sau khoảng một phút im lặng tức thở, « Có chuyện rồi. Korn bị thịt rồi. »


« Cái gì ?! » Chianti há hốc miệng.



Xxxxxxxxxxxxxxxx





« Cái quái gì thế này ? » Jodie kinh ngạc nhìn cái xác người đàn ông đứng tuổi.


« Xác được tìm thấy trong một căn nhà hoang, » James nói. « Chết do đau tim, hi vọng là không liên quan đến Chúng. Gã nằm với tư thế trườn người ngắm bắn. Từ vị trí đó có thể nhìn rất rõ căn nhà. Tôi đang nghi ngờ gã nhắm bắn người trong nhà thì đúng lúc đó … »


« Đúng lúc đó lại có người ra tay kịp thời xử lí gã chứ gì, » Jodie ngắt lời. « Gã này hình như là Korn, một tay sniper chuyên nghiệp đấy. Nhưng mà cái viên đạn đó, nó là … »



« Chính là chi tiết đó đấy, » James đáp. « Góc ngắm bắn … được xác định là từ phía nhà Kudo bắn ra. »



 Xxxxxxxxxxxxxxx



« Chà, cậu lấy lại được kí ức rồi à ? »


« Vâng. Trong thời gian không có em, chắc anh phải vất vả lắm nhỉ, » Shinichi đáp và ngồi trên cái hộp cứng trong đựng đầy đồ trang trí Giáng sinh. « Đêm hôm trước anh cũng chứng kiến cảnh đó rồi chứ ? »


« Ừ. Nhưng tôi chưa tìm ra người biết cách hủy viên đá đó, cái cô gái nhà Kurosawa ấy. »



« Anh cũng biết người đó à ? »


« Tôi có nhiều nguồn tin lắm, không kém cậu là mấy. Nhưng hình như cũng giống nhau cả. »


« Anh biết nơi chốn của Ông trùm chứ ? »


« Ba của cậu tiết lộ cho FBI rồi à ? »


« Vâng, » Shinichi hơi nhúc nhích người. « Hôm ở bảo tàng, là anh đúng không ? Cả hôm em bị Gin và Vodka vây nữa. Cả hôm mà nhà Ran gặp nạn nữa. »


« Đương nhiên, biết rồi còn hỏi. »


« Nhiều người đang lo lắng và thắc mắc chuyện đó lắm đấy. Đặc biệt là cô Jodie. »


Người kia nhoẻn cười. « Chắc chắn rồi. Quay lại chủ đề chính, FBI sẽ chưa tấn công ngay, và tôi cũng có đầy đủ thông tin cần thiết, có lẽ cũng đến lúc tôi xuất đầu lộ diện rồi. Đúng lúc đấy chứ ? »


« Cái xác của tên sniper bị bắn chết đó á ? À, phải nhỉ, đó là phong cách làm việc của anh mà. »


« Shin-chan ơi ? »


« Mẹ em đến đấy, » Shinichi vội vã xua tay, hơi mắc cỡ khi bị gọi là « chan » trước mặt người khác. « Em đi đây nhé. »


« Nhân tiện nói luôn, tôi bắn bể hết camera của Chúng rồi đấy. Cho nên Chúng mới phải cử sniper tới rình rập bắn. Vì không còn camera mà. »


« Em sẽ ghi nhớ điều đó. » Shinichi nhảy xuống sàn và rời khỏi gác mái.  « Mẹ gọi con ạ ? »


« Con đây rồi, » Yukiko nói. « Cô Jodie đang ở đây … có vẻ như một sniper của Chúng lại vừa bị giết. »


Shinichi bước xuống dưới nhà kịp thấy cảnh Jodie đi khập khiễng trong phòng khách với cái chân còn bó bột và đang tranh luận gay gắt với ông Yuusaku.


« Rõ ràng là phát súng đó từ căn nhà này bắn ra mà, » cô gái khăng khăng. « Ông có chắc là ở đây không có ai không ? »


« Ở đây chẳng có ai có súng cả, » Yuusaku bình tĩnh đáp.



« Chào cô Jodie, » Shinichi bước xuống phòng khách. « Có phải sniper vừa rồi là Korn không ? »



« Có vẻ là như vậy, » Jodie đáp. « Sao mà em biết được ? »



« Bởi vì tôi bảo cậu bé là cứ kể với em cũng được. Giờ đã đến lúc tôi kết thúc nhiệm kì hoạt động bí mật rồi. Dù sao thì bây giờ Chúng cũng chẳng thể nào nhìn vô căn nhà này được nữa đâu. »



Yuusaku nhíu mày và chiếu ánh mắt dò xét về phía người mới phát ngôn. Jodie quay phắt lại phía sau, vì quá nhanh nên suýt ngã sụp xuống sàn nhà. Rất may, người đàn ông kia kịp đỡ lấy cô.


« Jodie, phải cẩn thận chứ, » Akai Shuuichi nhoẻn cười. « Cứ để tôi cứu em hết lần này tới lần khác thế nhỉ. »


« Sh-Shuu ?! » Jodie kinh ngạc. « Anh … anh thật sự vẫn còn sống đấy ư ! »


« Hình như là thế đấy, » Shuuichi đỡ cô ngồi xuống một chiếc ghế - cô gái đã quá nhợt nhạt và đầu gối thì bủn rủn hết cả. 



« Ngạc nhiên đúng không ? » Shinichi cũng nhe răng cười. « Anh ấy đã từ cõi chết trở về chói lọi đấy. »



Tập 80 : Thác Reichenbach

Tuesday, May 3, 2011

Tập 78 : Pandora



Tập 78 : Pandora


« Vẫn chưa quen cơ à ? » Shinichi buông một câu bình phẩm bâng quơ khi thấy cảnh Heiji nhón chân cố với tới tay nắm cửa tủ lạnh. Heiji đáp lại bằng cách lườm cháy mắt tên nhóc thám tử đồng nghiệp, lúc này đã với tay giật nhẹ cửa tủ dễ dàng.


« Cái cảm giác được cao hơn cậu mấy phân thật là sướng Hattori ạ, » Kudo bật cười vui vẻ và với lấy hộp nước quả.


« Có gì vui đâu mà cười, » Heiji lầm bầm vẻ bực bội lắm, cũng tóm lấy một bịch nước vắt trái cây. « Mà làm thế nào cậu lại cao hơn tôi được thế hả ? »


« Bởi vì cậu teo nhỏ lại thành thằng nhóc 6 tuổi … giống như tôi và Haibara vậy, nhưng tụi tôi là cách đây … 2 năm cơ, » Shinichi giải thích. « Trong 2 năm vừa qua chắc là tôi với cô nàng cũng có lớn lên chút đỉnh. Thì mấy cái lí thuyết mà Haibara giải thích đấy, nhớ không … »


« Bởi vì cậu cũng chẳng hiểu gì đúng không, » Heiji cười khẩy. « Thế mọi chuyện đến đâu rồi ? Nghe đâu cậu nói chuyện riêng với bà cô Jodie đó mà. »


« FBI sắp đưa tụi mình rời  khỏi Nhật Bản, sớm thôi, » Shinichi đáp. « Họ tìm được camera và máy nghe lén của Tổ chức quanh khu vực này, rồi quanh căn nhà này nữa, cô Jodie nói tốt nhất chúng ta nên ẩn mình càng kĩ càng tốt. Ở đây dẫu có bao nhiêu cảnh sát và FBI canh gác đi chăng nữa, thì cũng là chốn cực kì nguy hiểm cho chúng ta. Ba tớ nói là cần ở lại đây chỉ vì phải check lại viên kim cương mà Kuroba đánh cắp, nếu nó không phải là thứ ta cần thì buộc phải trả lại đồ. Tuy nhiên tớ nghĩ nó đã được giấu kín trong 500 năm thì rất có thể nó chưa tiếp xúc với ánh trăng đã rất lâu rồi … »


« Nếu đó đúng là Pandora thì sao ? » Heiji hỏi. « Sau đó mình sẽ làm gì ? »



« Nếu đó là Pandora thật thì … » Shinichi ngó bình nước quả trân trân. « Chẳng biết nữa. Sẽ phải kiếm ra cách nào đó để hủy diệt  nó thôi. Nếu là kim cương bình thường thì chỉ cần tia laser hoặc là ném vô núi lửa là giải quyết xong xuôi, nhưng mà chúng ta lại không biết chắn chắn viên đá cấu tạo từ những thành phần gì … »




« Khoan, tớ đề nghị ban đầu cứ dùng phương pháp thủ công cái đã, búa chẳng hạn, sau đó thì tính tiếp … » Heiji cười phá lên vui vẻ.




Xxxxxxxxxxxxxxx




« … nhưng Chúng có biết Hattori còn sống đâu, » Ran thử đề nghị. « Hai cậu có thể quay về Osaka được mà. »



« FBI khăng khăng đòi Heiji phải rời đi cùng với mấy người, » Kazuha nói, giọng đầy âu lo, « lẽ ra tớ có thể yên tâm mà quay về Osaka, nhưng mà … »



« … nhưng mà tớ không muốn rời anh ấy, chứ gì ? » Ran chọc ghẹo cô bạn. Kazuha ngay lập tức đỏ lựng hết cả mặt.


« Ý tớ là … ai mà biết được cái tên đại ngốc đó sẽ tự chuốc vào người hắn những nguy hiểm rắc rối nào … ý là, tớ sẽ lo lắng đến chết cho mà xem, thì … » Kazuha lắp bắp một hồi lâu.


« Ơ kìa, tớ có hỏi gì đâu nhỉ, chưa khảo mà đã xưng rồi, » Ran tiếp tục trò chòng ghẹo cô bạn khốn khổ. « Này, bữa trước lúc tớ với Shinichi ra ngoài chơi, cậu với Hattori rốt cuộc đi đến đâu rồi hả ? »


Kazuha giật mình la lên một tiếng và mặt ngày một đỏ hơn. « Ơ-ơ … thì … »


« Hay là cậu cũng … tự áp dụng lời khuyên của chính cậu rồi thế ? » Ran gợi ý với một tràng cười khúc khích cố nén.



« Ờ … đúng vậy đó, rồi sao ? » Kazuha lầm bầm, cúi mặt. Ran la lên một tiếng và ôm lấy cổ cô nàng.


« Tớ đã bảo rồi mà, công hiệu y như là bùa phép ấy ! » giọng cô gái ngân nga. « Giờ thì tụi mình chỉ cần thuyết phục thêm Aoko thử phương pháp đó thôi. »

« Phương pháp gì cơ ? » Aoko đột nhiên hỏi.


« Ối, Aoko, cậu đến lúc nào vậy ? » Ran quay lại ngạc nhiên.



« Tớ nhờ ông ba tiện đường tới đồn cảnh sát chở tới đây, » Aoko nhoài người trên chiếc ghế bành. « Chắc lại tới gào vào mặt lũ tội phạm đấy. Thế, các cậu vừa nói bảo tớ thử cái gì cơ ? »



« Nhưng Kuroba là trộm chứ có phải là thám tử đâu nhỉ ? » Kazuha nhắc Ran.


« Ừ, biết thế, nhưng trông cậu ta với Shinichi giống nhau đến thế cơ mà, » Ran cãi. « Trừ phi … » cô và Kazuha cùng chĩa ánh mắt trêu ghẹo về phía Aoko.


« Sao hai cậu nhìn tớ ghê thế ? » Aoko hơi lùi lại đằng sau vì bất ngờ.


« Tụi tớ tò mò tí thôi. » Kazuha đáp gọn lỏn.


« Cậu với Kuroba ấy, » Ran hỏi. « Hai cậu … đến đâu rồi ? Hai cậu đã … chưa ? »


« Hai cậu hôn nhau chưa ? » Kazuha buột miệng hỏi thẳng một câu, khiến Aoko đỏ hết cả mặt.


« Aaaa, b-bọn tớ … » cô gái bắt đầu phản kháng, nhưng hình như chợt nhớ ra chuyện gì đó, rồi thậm chí mặt đỏ hơn cả trước. Ran và Kazuha hiểu ý, nhìn nhau cười tự mãn.


« Hay quá ! » Ran la lên vui vẻ. « Ý tớ là, cậu đã phát cuồng vì cái tên đó lâu lắm rồi … như kiểu Kazuha với Hattori ấy … »



« Và Ran với Kudo nữa chứ, » Kazuha dù đang đỏ mặt nhưng cũng cố phản pháo cho bằng được.

« Không có tác dụng với tớ đâu, » Ran cười xòa, xua xua tay. « Tớ đang yêu như điên cuồng, và tớ biết rõ điều đó ! »


« Chết tiệt thật … nhận luôn như vậy thì trêu ghẹo gì được nữa, mất cả vui, » Kazuha thở dài chịu thua. Aoko, vẫn đang đỏ mặt, bắt đầu lừa lừa và lẻn đi.



« Len lén trốn đi thăm chồng yêu đó hả ? » Kazuha phá lên cười. « Tụi mình còn chưa bắt đầu câu chuyện mà ! Lát nữa cậu phải ngồi đây tám với bọn tớ cho tới tối đấy biết chưa ! »



« Đúng rồi, Aoko, cậu phải ngồi nghe Kazuha kể cảm giác mới lạ bồng bềnh của cậu ấy mới được, » Ran cố nín cười.



« Tớ không chối việc đấy, đúng là thế thật, » Kazuha đỏ mặt. « Vì đối với tớ … nó … lạ quá … »



« Tớ nghĩ là ở đó giờ không có chỗ cho hai thằng mình đâu, Kudo, » Heiji thì thào trong nhà bếp. Shinichi gật đầu đồng tình và lặng lẽ dẫn thằng bạn tới cửa dẫn ra sảnh thay vì phòng khách.



« Thà bị Kuroba tra tấn còn hơn … »




Xxxxxxxxxxxxxxxx





« Anh có chắc là không sao không, Kaito ? » Aoko lo lắng khỏi khi thấy Kaito buông mình đánh phịch xuống ghế bọc da.



« Chắc mà, » hắn đáp. « Anh phải tới phòng này. Dây là chỗ duy nhất trong căn nhà có ánh trăng chiếu vào nhiều nhất. » hắn ngừng lời và liếc nhìn Aoko. « Mà sao mặt em đỏ tưng bừng thế ? Sốt à ? »



« K-Không sao đâu ! » Aoko la lên và quay mặt đi chỗ khác. Ran và Kazuha thì nhìn nhau cười khúc khích ra vẻ hiểu chuyện. Kaito không biết tràng cười đó ám chỉ điều gì, nhưng hắn đang rất nghi ngờ rằng nó cũng là nguyên nhân khiến hai tên thám tử nhóc nhất định ở lì trên tầng hai và không muốn xuống dưới nhà. Tuy nhiên lúc này hai cậu nhóc đã xuống lầu, ngồi trên chiếc bàn làm việc cho bằng chiều cao của người lớn – và, tránh ánh nhìn của hai cô gái nọ, điều đó càng khiến Kaito tò mò muốn biết câu chuyện giữa hai cô nàng rốt cuộc là gì. Nhưng hắn đang có một nhiệm vụ khác quan trọng hơn để lo liệu vào lúc này.



Kogoro khập khiễng bước vào cùng với Eri đỡ một tay, mặt Ran rạng rỡ cả lên khi thấy cảnh đó, Agasa và Ai cũng bước vào cùng. Agasa bế cô bé lên mặt bàn cho ngang hàng với 2 cậu thám tử nhí. Yuusaku và Yukiko – chủ nhà, đã ở sẵn trong thư viện, tay Yukiko giữ chắc cái túi có đựng viên kim cương.



« Nó đây, » bà chuyển viên đá cho Kaito. Tên siêu đạo chích kiểm tra lại lần cuối để đảm bảo đó chính là viên đá mà hắn đã lấy đi, rồi gật đầu với Yuusaki.



« Tắt hết đèn điện đi, » hắn yêu cầu. « Chúng ta chỉ cần ánh trăng thôi. » Yuusaku gật đầu và thực hiện lời đề nghị.



Ban đầu căn phòng tối thui, nhưng rồi khi mọi người đã quen với bóng đêm, tất nhiên, người đầu tiên luôn là Kaito,  ai nấy đều ngước nhìn ánh trăng rọi qua cửa sổ trên cao của thư viện.



Buông một tiếng thở dài, không hiểu là do mong đợi hay là thất vọng, Kaito vươn tay ra giữ viên đá quý sao cho ánh trăng trải đều trên bề mặt của nó.



Trong tích tắc khi ánh trăng chạm vào viên kim cương, một luồng ánh sáng cực mạnh vụt lóe lên che khuất tất cả. Kaito nhăn mặt và nhíu mắt lại, trong lòng thầm ước chi hắn có mang kiếng râm, tuy vậy, dẫu là nhắm mắt, hắn vẫn cảm thấy ánh chói lòa kia đang dần dần biến thành một ánh lung linh huyền ảo …


Màu đỏ tươi.



Kaito quyết đinh mở mắt ra và nhìn chằm chằm viên kim cương, tay vẫn giơ về hướng ánh trăng. Viên đá to hơn đã biến đi đâu mất, còn lại trên bàn tay hắn là một viên đá nhỏ xíu. Nó đang tỏa một thứ ánh sáng êm dịu màu đỏ như máu.



« Woa … » Kaito thì thầm vì quá bất ngờ. Nhưng hắn không phải là người duy nhất trong căn phòng kinh ngạc – ai nấy đều há hốc miệng chưa hoàn hồn.



« Ôi trời, » Ai lặng lẽ thốt lên, ngay cả cô ta mà cũng phải đánh rơi cái mặt nạ thờ ơ. « Đó thật sự là … đó là … »



« Pandora huyền thoại, » Yuusaku xác nhận. Ông ta là người duy nhất có ánh nhìn kì lạ trước cảnh tượng huy hoàng.



Kaito nghiêng viên đá và để ánh đỏ tươi lấp lánh của nó phản chiếu khắp căn phòng, trông như một vũ trường đầy màu máu.



« Đẹp quá, » Aoko thốt lên.



« Là ma quỷ thì đúng hơn, » Kaito nghiêm khắc đáp. « Vì thứ này mà Chúng đã ra tay giết chết bao nhiêu con người, trong đó có cả … » hắn cắn răng nuốt ngược trở lại những kí ức đau buồn.



« Nhưng cũng có nghĩa là cháu sẽ kết thúc tất cả mọi chuyện đúng không ? » Yukiko run run nói. « Cháu có thể hủy diệt viên đá đó, giống như cha cháu từng muốn làm … »




« Giờ làm sao mà hủy nó được đây ? » Kazuha lên tiếng. « Ném nó vào miệng núi lửa hay là sao ? »



« Có phải là phim đâu, » Kaito cằn nhằn.




« Hủy một viên kim cương không dễ đâu, » Kazuha lầm bầm cãi.


« Nếu có thể được phép dùng tia laser của những công ty sản xuất đá quý thì may ra … » Agasa lẩm bẩm.



« Hồi nãy tụi mình cũng bàn tới chỗ này đúng không Kudo … » Hattori nói, nhưng rồi ngừng lời. « Kudo ? Ê, Kudo ?! »



Kaito lúc này mới để mắt đến cậu thám tử tí hon ngồi trên bàn. Hattori đang lắc mạnh vai cậu ta, nhưng cậu ta lơ đi, mắt nhìn viên Pandora trên tay Kaito không chớp.



« Shinichi, sao thế con ? » Yuusaku vội đứng dậy và lại cần cậu con trai.



« Là Pandora, » hắn thì thào. « Chính là nó. Con đã … »




Sau một tiếng thở hắt, hắn ngã gục xuống từ mép bàn, vừa kịp lúc vòng tay của ông Yuusaku giang ra.




Xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx




Ngay từ tíc tắc đầu tiên khi luồng ánh sáng đỏ tươi đó đập vào mắt hắn, cuộc đời hắn, từng giai đoạn một, tái diễn trước mặt hắn y như một thước phim chiếu với tốc độ chóng mặt.



Những cảnh quen thuộc, tiếng động quen thuộc, mùi hương thân quen, cảm giác gần gũi … kí ức đổ ập tuôn trào như một thác nước. Dòng nước đó xô mạnh và quét qua tâm trí hắn, khiến hắn cảm thấy nhẹ nhõm. Và tự do.


Và hắn nhớ ra. Hắn nhớ ra tất cả.


Hắn nhớ thời thơ ấu thực sự của hắn, nhớ những lúc chơi đùa cùng Ran, những lúc gặp ma, những lúc vỗ về cô bé khi cô khóc thút thít vào bờ vai hắn.


Hắn nhớ những trận bóng đá vui vẻ, nhớ lúc chạy vôi về nhà, nhớ những lần bị mắc mưa …


Hắn nhớ cả cánh hoa anh đào xinh đẹp bay phất phơ trong gió và nắng chiều, nhớ một bài hát thật tuyệt biết bao …


Hắn nhớ cả một người đàn ông chết gục trong toilet của máy bay, và sau đó đúng một ngày, hắn nhớ một thiên thần cũng ngã gục xuống trong tiếng thét của các nữ thần.



Án mạng nọ nối tiếp án mạng kia, hết nạn nhân này tới nạn nhân khác, hết suy luận này tới lần phá án khác …


Hắn nhớ …


Những giọt nước mắt rơi xuống không thôi. Và sự thật nối tiếp sự thật.


Hắn nhớ …


Rung động đầu đời và đem lòng yêu một người, và cầu vồng từ vòi phun nước …


Cơn đau đớn, lửa thiêu đốt và teo nhỏ …


Quay lại trưởng tiểu học, và gặp lũ nhóc thám tử, và Hattori và Kaito KID xuất hiện …


Hắn nhớ …

FBI và Tổ chức Áo đen, một cô gái ngã xuống sau một tiếng súng khô khốc …


Hắn nhớ …


Một câu chuyện và một thức uống kì quái …


Một câu chuyện về …


Pandora.


Về Eta và Ushi, những người đã hủy hiệt viên đá ấy ...


Họ chính là ….






Xxxxxxxxxxxxxxx


« Cái quái gì thế nhỉ ? » Kir thốt lên nhìn chằm chằm màn hình theo dõi. Từ trong căn phòng đọc của nhà Kudo, một ánh sáng đỏ chói lóe lên.



« Tránh ra, » Gin lạnh lùng nói. Kir chưa từng thấy Gin tỏ vẻ hạnh phúc trên mặt bao giờ, nhưng cô cảm thấy lúc này đôi mắt của gã đang lóe lên ánh nhìn kì lạ. Gã lôi điện thoại ra và bấm một dãy số khiến phát ra hợp âm quen thuộc. Nanatsu no ko.



« Chúng tôi tìm thấy rồi thưa sếp, » gã nói mà mắt không rời màn hình. « Đúng là đang ở bên trong căn nhà của Kudo thật. »

Gin chợt lặng thinh nghe chỉ thị của con người bí ẩn có vị trí cao nhất trong Tổ chức, và rồi cặp môi mỏng của gã cong lên thành một điệu cười chết chóc. « Tôi hiểu rồi. Dĩ nhiên. Chừng nào … ? Tôi sẽ chuẩn bị đâu vào đấy trong vòng từ 3-4 ngày … tôi hiểu rồi. Sẽ tiến hành y như thế. » Gã gập điện thoại lại, vẫn giữ nguyên điệu cười đó.

« Kir, » gã nói. « Chừng nào thì FBI và cớm tính tấn công ta ? »

« 4 ngày nữa, » Kir đáp. « Vào đêm ngày thứ 4. »

« Lúc đó chúng sẽ phải phân tán lực lượng, » Gin nhếch mép. « Chúng ta sẽ phản công. Và không ai được phép bại trận. »


Xxxxxxxxxxxxxxxxxx



Shinichi mở mắt ra nhìn đám đông người đang lo lắng cho hắn. Hắn vẫn đang ở trong thư viện, nghĩa là mới xỉu đi, chưa lâu lắm. Ai đó đã bật đèn điện lên và viên Pandora thì đang nằm gọn lỏn cạnh cái bàn gần đó.



« Lần cuối cùng tên ngốc này ngủ nghê tử tế là bao giờ ? » hắn nghe tiếng Kuroba hỏi ai đó.



« Cậu ta tỉnh dậy rồi kìa, » giọng của Ai. « Kudo, tớ đây. Cậu thấy thế nào ? »



« Tớ nhớ ra rồi, » hắn đáp. « Tớ nhớ ra tất cả. Tớ đã lấy lại kí ức rồi. »



« Shinichi, có thật thế không ? » Ran há hốc miệng. Những người còn lại thì đứng chung quanh nhìn hắn.


« Đúng vậy, » hắn nói và ngồi thẳng dậy. « Chính là do … viên Pandora. Tôi đã nhớ ra mọi chuyện. Khi tôi bị Vermouth bắt cóc và … bà ta kể cho tôi nghe … chính là câu chuyện về Pandora. »



« Mụ ta có kể với cậu là làm cách nào để hủy viên đá đi không ? » Kaito gằn giọng.



« Chắc là có … có để lại gợi ý nào đó, nhưng tớ nghĩ là chính bà ta cũng không biết rõ, » Shinichi chậm rãi đáp. « Còn về câu chuyện đó … »



« Bà ta kể cho con nghe những gì ? » Yuusaku hỏi.

« Bà ấy kể cho con nghe về chuyện Pandora được tìm thấy như thế nào, » Shinichi nói, « và về những người đầu tiên tìm thấy nó, Eta và Ushi. Và về chuyện xảy đến với họ nữa. »



« Chuyện gì đã xảy ra với họ ? » đến lượt Ran hỏi.



« Họ trở thành bất tử, » Shinichi nhẹ nhàng đáp. « Cách đây 10 ngàn năm trước. »



Tập 79 : Chỉ có một sự thật

Friday, April 29, 2011

Students' Festival in Tula city

I assume this is a not-that-bad photo which I took with one of my classmate - Zhang Yakun. A pretty, though shy, Chinese young lady. I have to admit I never thought my face was THAT over-sized till the  day this photo came to the world. I know I look bad in comparison with her but okay XD I even did not bother to Photoshop it. Let's the truth  prevail as Kudo-kun always says. LOL. The back ground is a display which shows various kinds of cultures of foreign students (funny to use the word "foreign" b/c I'm a foreigner myself in Russia). A Malaysian guy in traditional costume  gave me the two brochures (which I'm holding in my hand in the photo). I guess it is close to Heritage magazine which bears Vietnam Airline trademark LOL. I guessed the 2nd part of the feast  - the concert one, would be not very nice to attend, so I went home right after the display. I tried some exotic food made by Afgan students from my university, too.

 I've taken a huge amount of photos these days - I've never been good at it, I look weird on pictures - not "photogenic". I'll update soon, though ... My friends and I are going camping this weekend, btw.

I gave up on idiots!!!!

I'm not sure this would be the last time I babble about those bastards a.k.a Haibara's fanbase in Vietnam or not (since I started the first after all). I'll try and I'll get this done. I'm good at ignoring hopeless idiots/psychos. For those who are still unfamiliar with Haibara's and at the same time, anti-Ran's sick-to-the-core club in Vietnam, I warn you not to have a try at talking to them, before medicine science states  that idiocy + bad-tempered nature are NOT infectious. 

I assume with my leave from conankun.yourme.net, this blog is going to be updated soon, and regularly, of course. I have to finish translating "When the Pandora Box is opened" (mangaluva's), not to mention "Over the Years"  ... I like them so much. And  I am a translator, it's the truth, the bare fact, no matter how cruel it seems - my work is to translate. I'm too lazy to pick up my pen to write and create any piece of my own - I've let funny/awesome ideas die several times, though. 

I have a busy life to go on ...