Wednesday, May 11, 2011

Tập 81 : Giọt nước mắt


Tập 81 :

Giọt nước mắt




« Hakuba đấy à ?! » Akako ngạc nhiên hết sức khi thấy cậu thám tử thiếu niên xuất hiện trong thư viện nhà cô vào giờ này.

« Tớ với Nakamori cúp cua, » hắn uể oải giải thích và buông rơi cặp sách xuống cửa. « Cậu ấy tới gặp Kuroba rồi, còn tớ thì tới xem cậu có khỏe không … trông cậu giống như đang mải suy nghĩ chuyện gì đó. Cậu có  muốn tâm sự một chút không ? »

« Nếu những gì Lucifer nói là đúng, » Akako nghĩ, « thì vẫn còn có một cơ hội … còn một cách để n găn chặn bọn người đó … nhưng mà … » Akako bóp chặt cổ tay đầy sẹo. Liệu cô có thể làm được không ?

« Cô tìm tới ma thuật vì cô yếu đuối. Còn tôi đến với ma thuật vì tôi mạnh mẽ. Tôi không chạy trốn khỏi quá khứ của mình. Tôi nhìn thẳng vào những kí ức đó và nói dõng dạc : Bây giờ tôi đã trở nên mạnh mẽ rồi. Cô có quyền lựa chọn, hoặc chạy trốn khỏi những lầm lỗi, hoặc là học hỏi từ chúng. »

« Nếu mà cậu muốn nói, » Hakuba lên tiếng phá vỡ bầu không khí nặng nề. « Mà tớ nghĩ cậu nên nói chuyện, tại vì nó sẽ giúp cậu nhẹ nhõm hơn nhiều đấy. » Hắn nhìn quanh thư viện và nói tiếp. « Trong này nhiều cuốn sách quái dị thật đấy. Cậu đã tìm ra điều gì về Pandora chưa ? »

« Trong phòng đọc này thì không có gì đâu, » Akako nhẹ nhàng đáp. « Nhưng rất có thể ở đây sẽ có. » cô gõ nhẹ vô thái dương.

« Sao  cơ ? » Hakuba nhíu mày. « Cậu có biết chuyện gì đó à ? »

« Tớ không biết chuyện đó, » cô nói. « Tớ … » cô hít một hơi thật dài. « Cậu có biết vì sao người ta trở thành phù thủy không ? »

« Nói thật là từ trước tới giờ tớ vốn không tin, cho nên cũng không tìm hiểu, » Hakuba thú nhận và ngồi xuống  ghế trước  mặt cô. « Nhưng nếu là trong huyền thoại của phương Tây thì đó là những người đã bán linh hồn cho quỷ dữ. »

« Cũng gần gần như vậy đấy, » Akako nói. « Nhưng không phải ai cũng có thể thực hiện việc đổi chác đó. Ông ta lấy đi kí ức của cậu, ví dụ thế. Cậu phải cực kì đau khổ đến mức muốn gạt bỏ nó đi. Cậu phải gào thét kêu gọi Lucifer bằng tất cả niềm đau đớn tuyệt vọng nhất. Khi đã có được ma thuật, chỉ cần cậu rơi một giọt nước mắt thì nó sẽ biến mất và kí ức sẽ quay trở lại. Và đối với Lucifer, không có lần thứ hai. »

« Vì thế nên cậu mới phải lưỡng lự à, » Hakuba lặng lẽ nhận xét. « Cậu cho rằng cậu biết thông tin qúy giá gì đó có thể giúp được mọi người, nhưng để nhớ lại nó, cậu sẽ phải nhớ lại những chuyện khủng khiếp khác trong quá khứ đã hành hạ cậu, đến nỗi cậu phải bán linh hồn mình … và thậm chí còn tự tử nữa … » Akako giật mình ngẩng lên nhìn. « Cậu đã bóp chặt cái cổ tay đó gần 10 phút rồi, và luôn luôn mặc áo dài tay. Cho nên tớ đi đến cái kết luận đó cũng không phải là quá khó. Cậu đang che đi vết sẹo đúng không ? »

« Đúng vây, » Akako đáp. « Tớ … tớ cứ nghĩ là chết là hết, nên đã … cố tự tử, nhưng không được. Đúng lúc đó Lucifer tìm đến. » giọng Akako run rẩy và cô nhắm chặt mắt lại, cố giữ cho nước mắt không rơi xuống. « Tớ … muốn giúp cậu và giúp Kuroba, cả Aoko, và cả Kudo nữa … giúp tất cả mọi người. Tớ muốn … đóng góp … muốn giúp, nhưng tớ sợ quá … không hiểu chuyện trước đây là gì ? Vì sao lại làm tớ đau đớn đến thế ? Tớ sợ đến nỗi  không muốn biết nữa … »

« Quyền lựa chọn là ở cậu, Koizumi ạ, » Hakuba nói. « Tớ đang rất muốn hủy diệt vật đó nhưng tớ cũng không thể liều lĩnh khiến một con người cũng bị diệt vong theo. »

Những giọt nước mắt của Akako ngày một dâng lên nhiều hơn. « Mình phải giúp cậu ta trừng phạt những kẻ đã ra tay ám sát cha của cậu ta … nhưng rồi liệu cậu ấy có … vì thế mà tha thứ cho mình không ? »

« … những người thực sự quan tâm đến cô .. »

« Tớ … » Akako siết chặt nắm tay. « Tớ muốn cố nhớ lại một lần thử xem. Tớ … nếu như bây giờ tớ trở nên mạnh mẽ hơn ngày trước … thì cũng có thể … sẽ không quá đau đớn như thế. Nếu nhưu tớ có cái gì đó để bám víu, thì tớ sẽ không sụp đổ đâu. Tớ dám chắc là hồi đó tớ không có gì trong tay, và cũng không có ai bên cạnh hết. Nhưng bây giờ, tớ có cậu, có Kuroba và Aoko … đừng rời bỏ tớ nhé, được không ? Cậu có thể nào … ở lại đây cạnh tớ khi tớ cố nhớ lại không ? Được  không hả cậu ? »


« Tớ sẽ ở lại mà, » Hakuba hứa. « Tớ sẽ nhắc nhở cho cậu biết cậu đang làm điều này vì cái gì. Chính tớ chứ không ai khác sẽ ghi nhớ tại sao cậu phải làm điều này. » Hakuba đứng dậy tới gần Akako và đứng cạnh cô gái. « Cám ơn cậu vì điều đó. »

Akako cố nở một nụ cười. « Tớ sẵn lòng. » và cô để nước mắt nhỏ xuống, để mở ra chiếc hộp Pandora trong trái tim mình.

Đồng thời giải phóng cho quỷ dữ.


Đèn điện trong nhà đồng loạt tắt phụp và cảnh vật dường như trôi bồng bềnh trong một màu đỏ như máu. Akako nghe tiếng Hakuba la lên nho nhỏ vì kinh ngạc, nhưng tiếng hét đã át đi tất cả. Tiếng hét đó là của cô, khi bất thình lình bao nhiêu nỗi đau lớn trong đời quay lại cùng 1 lúc.



L-làm ơn ! Xin hãy làm ơn … hãy cho tôi một cơ hội đi ! Tôi không bao giờ có ý đó … không ! Không !


Á Á Á Á … a .. không … đừng …


Hãy xuống tay đi. Họ cử cô đến để giết tôi đúng không ? Hãy giết tôi đi.

Hãy giữ bí mật. Họ không thể biết đâu …

Kẻ phản phúc sẽ bị trừng trị !

Tại sao, tại sao thế ?

Đó là lựa chọn của cô mà.


Cô không thể nào chạy thoát được đâu … mãi mãi.


Akako thét lên, cô thét cho cô, cho em trai cô, cho ba mẹ cô, cho tất cả những sinh linh đã lìa đời dưới tay cô … cùng một lúc … nào là giết chóc, phản bội và tù đày …


« Cô đã từ bỏ Ngài ấy rồi đúng không ? » Akako nghe thấy tiếng tên đầy tớ, bây giờ đã là một tên yêu quái cao lớn, đang rít lên bên tai cô. « Ngớ ngẩn ! Cô biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô khóc mà .. » tên yêu tinh ngừng lời và rú lên. Akako nhìn qua làn nước mắt kịp thấy Hakuba đang đứng nhìn con yêu quái với cặp mắt giận dữ, trên tay hắn là lưỡi gươm cổ trang trí trên tường.


« Có vẻ như yêu tinh sợ kiếm cổ  đấy, » cô nghe tiếng cậu ta vang lên rõ mồn một. Hình ảnh loang loáng của lưỡi kiếm khiến Akako gào lên to hơn, thảm thiết hơn, cô gập người lại, ôm chặt đầu và cố giấu đi tiếng động, hình ảnh … nhưng không thể, hoàn toàn là do lỗi của cô …


« Koizumi ! Koizumi ! »


Đó đâu phải là tên thật của cô ? Cô tự nghĩ ra nó mà .. không … tên thật của cô … tên thật của cô là …

« Koizumi ! Akako ! »


Akako ngẩng đầu lên khi nghe tiếng gọi, a … phải rồi, cuối cùng thì cũng có người gọi đúng tên của cô. Giờ Hakuba đang lay mạnh vai cô, cố gắng trấn tĩnh cô.


« Akako ! » giọng ra lệnh của hắn. « Nhìn tớ đây này. Bình tĩnh đi. Cậu nói là cậu có thể đấu tranh mà. Cậu có thể mạnh mẽ mà nhìn thẳng vào quá khứ mà ! »


« K-Không, tớ không thể, » cô nấc lên. « Cậu không biết đâu, cậu không biết tớ là ai, không biết tớ đã làm những gì đâu .. tớ là một con quỷ dữ … tớ là .. là … »


« Cậu không phải là quỷ dữ, » Hakuba dằn giọng đáp. Akako bật cười như điên dại, cho dù nước mắt vẫn chảy dài trên má. Cậu ta không biết gì cả ! Đúng rồi ! Cậu ta chẳng biết gì hết !


« Tôi là kẻ giết người, là kẻ sát nhân, » cô thì thào. « Không biết bao nhiêu lần, không biết bao nhiêu mạng người, vô số kể, tôi không thể nhớ nổi tên của họ, và cũng quên luôn gương mặt lúc  hấp hối của họ. Vì chuyện đó không quan trọng. Cần phải hoàn thành nhiệm vụ … thế thôi. Giống như trò chơi vậy. Nhận lệnh, đi giết chóc, và lại nhận phi vụ khác, lại là một gương mặt khác, lại phải học thuộc lịch trình của người ta, nắm được thói quen của người ta, rồi nghĩ ra cách kết liễu họ … phải là một cái chết thật hoàn hảo sao cho người ta nghĩ đó là tai nạn đơn thuần … buồn cười lắm cơ. »

Gương mặt của Hakuba không biểu lộ chút xúc cảm nào, nhưng cô biết rõ mười mươi cậu ta đang nghĩ cái gì. Cậu ta là thám tử từ trong xương tủy mà. Cậu ta căm ghét tội phạm, căm ghét kẻ sát nhân. Nghĩa là giờ cậu ta biết rõ hơn ai hết cô là một con quỷ không hơn không kém. Chắc bây giờ cậu ta đang nghĩ như thế.

« Đôi lúc tôi giết họ trong lúc họ ngủ, như thế kém thú vị hơn vì họ không gào thét … cậu biết không, nhiều kẻ la hét, có kẻ thì lạy lục van xin … thật đáng thương, buồn cười thật, như là những con kiến ấy … »

« Sao cậu lại giết người ? » Hakuba hỏi. Cô mỉm cười.

« Ý cậu là tại sao tôi trở thành sát thủ à ? Bởi vì đó là lệnh, » cô giải thích và quan sát từng cử chỉ nét mặt của Hakuba. « Từ lúc sinh ra đã là như thế rồi. Ba mẹ tôi còn làm cái công việc đó từ lâu lắm rồi, trước khi có tôi trên đời nữa cơ. Tôi sinh ra để giết người. Đó là tất cả những gì mà tôi biết … giết, giết, và … những câu chuyện kể … »

« Những câu chuyện ư ? Câu chuyện gì ? » Hakuba hỏi. Cô gật đầu gần như mơ màng. Chắc là cậu ta đã hiểu hết rồi, nhưng chỉ hỏi cô vì tò mò thôi. Đúng rồi, là thám tử thì lúc nào cũng muốn biết, muốn tìm hiểu. Đó mới là thám tử.

« Ba mẹ của tôi, » cô kể. « Họ là cấp dưới của một người mà luôn kể về một viên đá quý có thể ban cho người ta sự trường sinh bất tử. Bây giờ thì tôi đã nhớ ra rồi. Chúng đã giết ba mẹ của tôi. Chúng nói, ba mẹ tôi là những kẻ phản bội. »


« Chúng là ai vậy ? » Hakuba hỏi. « Những người mà ba mẹ của cậu phục vụ ấy ? »

« Cậu biết mà, » Akako lại bật cười hoang dại. « Là bọn Chúng đấy ! chính là Tổ chức bóng đen đó. Cũng chính là những kẻ đã ám sát ba của cậu. Tôi là một trong số Chúng đấy, là đồng bọn của Chúng ! Có buồn cười không cơ chứ ! » Hakuba nhăn mặt lại. Phải rồi, nhất định là phải ghê tởm chứ. Bây giờ cậu ấy sẽ coi cô như là kẻ thù.

« Lẽ ra ba mẹ tớ không nên biết cái câu chuyện đó, » cô nói. « Họ có nói lại với tớ là họ đi tìm viên đá. Nhưng đó là điều cấm kị. Họ bị đem ra xét xử và  bị nhốt trong phòng chứa gas. Tớ và em trai , nghe rất rõ tiếng thét đau đớn của hai người khi họ hấp hối. Em tớ rất buồn. Tớ không muốn thấy nó buồn, bởi vậy tớ nói với nó rằng ba mẹ là kẻ phản bội. Thế rồi tớ đi tìm người đàn ông đó để giết. »

« Người đàn ông nào ? » Hakuba lặng lẽ hỏi.


« Tớ không nhớ nổi, » cô xua tay. « Có bao giờ tớ để ý cái tên đâu. Chỉ biết ổngkhác biệt hoàn toàn so với những kẻ khác. Ông trông thấy tớ chĩa súng, và ngay lập tức bắn rơi súng của tớ. Ông ta dập tớ tơi tả trong một trấn đấu tay đôi. Tớ cứ tưởng người đó sẽ giết tớ luôn chứ. Mà thật ra tớ cũng muốn ổng giết tớ đi cho rồi. Tớ đã bại trận, điều đó nghe kinh khủng quá. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ đồng nghĩa với phải chết. Nhưng ổng lại nói chuyện với tớ. Ổng hỏi tớ, bao nhiêu tuổi. Tớ nói, 17 tuổi. Ông ta hỏi, đã giết nhiều người chưa. Tớ nói nhiều đến độ không nhớ là bao nhiêu, đếm không xuể. Hình như ông ta là thám tử hay cảnh sát gì đó, tớ nghĩ vậy, và cứ đinh ninh ông ta sẽ bắt giữ tớ, xử tội tớ. Nhưng mà ổng chỉ tỏ vẻ buồn bã và nói thương hại cho tớ. Tớ chẳng hiểu gì hết. Rồi ổng bỏ đi. Tổ chức rất tức giận. Chúng đánh đập tra tấn tớ, rồi bắt tớ chứng kiến cảnh Chúng hành hạ em trai tớ, rồi nói lần tới nếu tớ bại trận cả hai chị em tớ sẽ phải chết. Tớ không muốn em tớ chết. Thế là tớ quay lại tìm người đàn ông kia kể giết. Nhưng mà khó quá, người đó rất đặc biệt. Ông ta không sợ tớ. Ông ta cứ nói đi nói lại, rằng Chúng bắt một đứa trẻ như tớ đi làm một việc kinh khủng như vậy. Ông ta tự kết liễu đời mình khi bị tớ dồn vào chân tường. Ông ta nói sẽ không để tay tớ phải nhuốm máu nữa. Tớ kinh ngạc vô cùng. Ông ta không kêu thét, cũng không cầu xin. Ông ta không sợ chết. Còn tớ thì ngược lại. Tớ rất sợ nếu như Tổ chức biết được rằng không phải chính tay tớ đã hạ sát ông ta. Nếu thế, hai chị em tớ sẽ phải chết. Tớ sợ hãi biết bao. Đó là lần đầu tiên tớ thấy sợ. »


« Nói dối, » con yêu quái rít lên. « Cô là kẻ sát nhân, là kẻ phản phúc, là một con quỷ dữ … »


« Cút ngay cho ta ! » Hakuba chém con yêu quái thêm vài nhát nữa. « Akako, kể tiếp đi, sau đó chuyện thành ra thế nào ? »


« Tớ rất hoảng sợ, và lần này không phải là vì lo cho em trai nữa, » cô thì thào. « Trong giấc mơ, tớ lại thấy gương mặt lúc hấp hối của họ. Tớ nghe rõ mồn một tiếng rên la thảm thiết. Đêm nào cũng vậy, tất cả những hồn ma bóng quế đó gào lên như thể người đàn ông kì lạ đó đã khơi nguồn cho họ vậy. Tớ nhận ra tớ đã giết chết bao nhiêu con người, làm tổn hại biết bao số phận y như cái cách Tổ chức đe dọa tớ vậy. Cùng lúc tớ nhận ra mình là ai. Tớ là một con quỷ dữ. Tớ muốn chạy trốn. Tớ nói điêu đó với em trai, nhưng nó từ chối. Nó nói phản bội là xấu xa, nó không  muốn giống như ba mẹ. Nó không đi cùng tớ, và cũng không quan tâm tớ sẽ đi đâu làm gì. Nó thuộc về Tổ chức, giống như tớ vậy, nhưng tớ không muốn như vậy nữa, và không biết mình phải thuộc về nơi nào nếu bỏ đi. Hơn nữa, dù em tớ không để ý đến tớ, tớ lại rất yêu thương nó, tớ biết nếu tớ bỏ trốn, Chúng sẽ giết thằng bé, rồi tìm tớ để giết nốt. Nghĩa là trước sau gì tớ cũng chết dưới tay đám người đó, mà những tiếng gào thét thảm thiết kia cứ hành hạ tớ mãi … Tớ muốn chấm dứt tất cả … kết thúc tất cả … »

« Cho nên cậu tự giết mình, » Hakuba vừa nói vừa chạm vào cổ tay Akako. Cô gật đầu và lại úp mặt vào lòng bàn tay.

« Thậm chí tự tử mà cũng không thành nữa, » cô nức nở. « Chúng bắt gặp tớ, và nói là sẽ trừng phạt tớ vì đã tìm cách đào tẩu … tớ đau đớn vô cùng, và chỉ muốn bằng bất cứ giá nào, chấm dứt tất cả … và rồi Lucifer tìm tớ trong giấc mơ … »


« Và cậu đánh đổi trí nhớ  cho ông ta, » Hakuba lại nói. « Cậu có được ma thuật hắc ám và sự trường sinh … bởi vì cậu không thể quay lại nhìn quá khứ nên cậu cũng không có tương lai. »

« Nhưng tất cả đã hết rồi, » cô cay đắng thốt lên. « Tiếng thét đó … tớ lại nghe thấy rồi, và vì tớ không thể chết nên cả ngày cả đêm tớ sẽ phải nghe tiếng hét đó, và con yêu quái sẽ ở đó để nhắc nhở tớ những nỗi đau, tớ sẽ không thể quên đi được … tớ không xứng đáng để mà quên … tớ đáng phải chịu cảnh này … vĩnh viễn … vì tớ là quỷ dữ … »

« Đó là con yêu quái nói thôi, » Hakuba buông rơi thanh gươm và lại nắm chặt hai vai của Akako. « Không phải thế đâu. »

« Đó là sự thật đấy, » Akako thì thầm.

« Không, không phải thế ! » đột nhiên Hakuba cao giọng, khẩn thiết lắc nhẹ vai Akako. « Hãy lắng nghe tiếng nói của chính mình xem ! Cậu đâu thể nào tự trách mình trong khi cậu bị đầu độc tư tưởng đó từ lúc mới sinh ra. Cậu có thể trách bản thân sao không thay đổi khi đã là người lớn, nhưng cậu có thay đổi mà. Mặc dù biết trước sẽ đau khổ, nhưng cậu vẫn dũng cảm để thay đổi. Cậu tốt hơn bọn Chúng gấp trăm lần cậu biết không. Cậu cảm thấy ghê sợ và buồn bã vì những việc mình đã làm, và về con người của mình trước kia. Cậu có quyền bỏ qua cảm giác đó và tiếp tục làm sát thủ, nhưng cậu đã không làm thế. Cậu thậm chí còn lo lắng cho người khác đến độ chấp nhận tự lấy đi mạng sống của chính mình. Đó đâu phải là việc một con quỷ dữ vô nhân tính có thể làm. Từ đó đến nay cậu đâu có giết thêm ai nữa ? »

« Là bởi vì tớ đã quên đi tớ từng là ai, » cô lẩm bẩm. Hakuba đột nhiên lôi tay cô ra khỏi gương mặt và bắt cô gái nhìn thẳng vào mắt mình.

« Cậu đã quên đi những việc cậu đã làm, » hắn nói, « và sát thủ không phải là con người thật của cậu. Cậu không giết người nữa là vì bản chất của cậu không phải là kẻ giết người máu lạnh. Cậu là người sẵn sàng để cho một cô gái mà cậu coi là đối thủ khóc trên vai mình. Cậu cũng chính là người tới dự tang lễ của cha tớ và khiến trời mưa bởi vì cậu không thể khóc. » Đôi mắt Akako mở to. Làm thế nào mà cậu ta biết đó là do phép thuật của  cô làm ra ? Cậu ta đã biết điều đó từ khi nào vậy ? 

« Cậu cũng là người năm lần bảy lượt cứu sống Kuroba, mặc dù sự tồn tại của hắn ta là cản trở đối với cậu. Cậu là người quyết định rơi giọt nước mắt để giúp đỡ người khác, dù biết chắc chắn sẽ phải trải qua rất  nhiều đau đớn, chỉ để mang lại điều tốt lành cho bạn bè mình. Cậu là bất cứ ai, bất cứ cái gì nhưng không phải là quỷ dữ. »

Hakuba lôi ra một tấm ảnh nhỏ và giơ trước mặt Akako. Tấm hình chụp chung 4 đứa, Kaito cười như một tên ngớ ngẩn, Aoko bật cười vui vẻ, Hakuba mỉm cười ngượng nghịu và cô, đứng giữa Hakuba và Aoko, cùng cười hạnh phúc trong đêm giao thừa, đằng sau lưng 4 người bạn là bầu trời Tokyo rực rỡ pháo hoa. Đó là những người bạn của cô … là lí do mà cô …

« Cậu không cô đơn. Nhớ chưa ? Chúng ta là bạn mà. »

« Sao cậu không ghét tớ ? » Akako bật khóc. « Cậu biết những việc tớ làm rồi đấy. »

« Tớ không kết tội cậu đâu, vì cậu đã phải chịu quá nhiều đau đớn rồi, cũng vì những việc làm ấy, »  Hakuba dịu dàng vỗ về cô bạn. « Tớ giận cái Tổ chức kia cơ, từng ngày tớ đều nhắc mình như thế. Kuroba, Kudo, và Hattori cũng vậy. Tớ không ghét cậu đâu. Tớ không thấy ở cậu một kẻ sát nhân. Tớ chỉ thấy thêm một nạn nhân với cuộc đời tan nát dưới tay bọn người xấu xa đó thôi. »

« Cậu thật ngốc nghếch, » Akako khóc, « cậu làm sao biết được Kuroba và Aoko sẽ nghĩ gì. Họ sẽ ghét tớ cho mà xem. »

« Không đâu, » Hakuba nói. « Tớ nói thay họ là bởi vì tớ là bạn của họ, tớ hiểu họ. Tớ hiểu họ giống như tớ hiểu cậu vậy, bởi vì cậu cũng là bạn của tớ mà, được chưa nào ? Chúng tớ đều là bạn của cậu nên đều hiểu. Có thể cậu đã làm những việc kinh khủng khó tha thứ nổi, nhưng cậu đã và đang cố gắng sửa chữa nó. Cậu có thể bắt đầu ngay từ bây giờ. Bọn tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu. Cậu không cô đơn đâu. »

« Nói láo ! » con yêu quái lại ré lên nhưng lần này kém tự tin hơn hẳn.

« Như thể nó mới là kẻ lừa dối mình, » cô mơ màng nghĩ. « Tớ … tớ không cô đơn ư ? » cô hỏi. Màu đỏ quanh phòng mờ dần đi. « Tớ … tớ làm điều này là vì bạn bè mình. Vì tớ quan tâm và muốn bảo vệ họ. Nếu thật sự tớ từng là quỷ dữ … cũng không sao cả … »

« Đúng rồi, » Hakuba có nét mặt của một người vừa mới cứu đồng loại khỏi mép vực thẳm. « Chúng tớ không coi cậu là quỷ và cũng sẽ không bỏ mặc cậu. Tớ hứa đấy. Trên đời sinh ra bạn bè là để làm gì ? Cậu biết làm thế nào mà tớ nhận ra điều đó không ? Nếu là bạn của nhau thì khi bạn mình khóc, mình cũng sẽ buồn. Và bây giờ tớ cảm thấy rất buồn. »

« Tớ không muốn cậu phải buồn, » cô thì thầm.

« Thế nghĩa là cậu có quan tâm, » Hakuba dịu dàng đáp và hơi mỉm cười. « Nghĩa là cậu là một người tốt, giống như những gì tớ nghĩ. Bây giờ mọi chuyện đều ổn rồi. Cậu không còn cô độc nữa. Quá khứ đau buồn đã qua rồi. Tớ hứa đấy. »


Bóng tối dần biến mất và đèn điện tự động bật sáng trở lại. con yêu quái co rúm lại sợ sệt. Akako nhìn thẳng vào nó, và lại thấy rùng mình với nỗi đau, nhưng lần này cô đã có sức mạnh để đối mặt với nó.


Cô nhớ lại lời của cô phù thủy Wicca bên bờ sông.


Akako lại bật khóc nức nở, nhưng giọt nước mắt không còn thiêu đốt cô nữa, chúng là những giọt nước mắt bình thường như bao người khác, nước mắt chữa lành vết thương, khóc cho quá khứ đau thương đã trôi qua. Cô dang tay vòng qua cổ Hakuba và khóc thút thít vào bờ vai cậu thám tử. Hakuba hơi sững người lại vì vốn không quen gần gũi người khác, nhưng cuối cùng hắn ngồi im ở đó, vỗ vỗ nhẹ vào vai cô gái để cô khóc hết những giọt nước mắt cay đắng.
Akako không biết mình đã ngồi như thế bao lâu rồi, nhiều phút hay là nhiều giờ đồng hồ. Cô biết nếu hỏi, Hakuba sẽ nói chính xác đến từng giây, và quyết định không lên tiếng hỏi. Cô đứng dậy và dụi mắt.

« Cậu sẵn sàng chưa, Koizumi ? » Hakuba hắng giọng và quay lại thái độ tác phong lịch thiệp thường ngày, khi thấy Akako đã bình tĩnh lại. Akako vẫn lo sợ Aoko và Kaito sẽ không thừa nhận mình, nhưng dù sao có Hakuba ở đây đã là quá tốt. Cô biết phải làm thế nào để giúp họ.  Giúp đỡ họ, chứ không phải là làm hại họ.

« Lúc nào cũng sẵn sàng cả, » cô nhoẻn cười tuy còn yếu ớt. « À phải rồi, tớ nhớ ra, tên tớ không phải là  Koizumi đâu, chắc là do tên yêu quái nghĩ ra đấy. Tớ là Kurosawa. Kurosawa Akako. Cậu gọi tớ là Akako được không ? »

« Được thôi, Akako, » hắn đứng dậy theo sau cô gái.

« Thế thì tớ phải cám ơn  cậu nhỉ, » cô cười.

« Không cần đâu, » hắn đáp.

« Tớ biết chứ, cho nên tớ mới  cảm ơn, » cô mỉm cười.

Akako nắm lấy tay Hakuba và nhắm mắt lại, một luồng sáng trắng bọc lấy hai người và biến mất.

Đằng sau lưng họ, căn biệt thự nhà Koizumi sụp đổ và cháy rừng rực.



Tập 82 :


Liều thuốc giải

Sunday, May 8, 2011

Tập 80 : Thác Reichenbach



Tập 80 : Thác Reichenbach


« Làm thế nào mà anh ?! » Jodie thốt lên. « Làm thế nào mà anh sống sót được ? »



« Chúng tôi đã tính toán trước rằng có nhiều khả năng Gin sẽ đòi cái mạng của tôi, » Shuuichi giải thích. « Thậm chí ngay cả khi kế hoạch trà trộn cài ngược Kir vào Tổ chức thành công mĩ mãn thì Gin sẽ vẫn nghi ngờ Kir. Gã sẽ đòi Kir chứng tỏ lòng trung thành. Và tất nhiên vật tế lễ sẽ là cái đầu của tôi. Cho nên tôi mới phải giả vờ chết. »



« Chúng tôi … ý anh là … không lẽ cả em Kudo đây cũng đã biết từ trước ? » Jodie chĩa cái nhìn trách móc qua Shinichi.



« V-vâng, » Shinichi tỏ vẻ hối lỗi. « Xin lỗi không nói cho chị trước được … vì phải làm như thật thì mới có được phản ứng thật sự của FBI, và Tổ chức sẽ tin … Chị và bạn bè của anh Akai phải thật sự đau khổ mới lừa được Chúng. »



« Sao mà hai người nghĩ ra được một chuyện kinh khủng như thế ! » Jodie gào lên. « Tại sao dấu vân tay lại trùng khớp với dấu tay trên thi thể được ! »



« Đúng, dấu tay trên cái xác trùng khớp với dấu lấy trên điện thoại di động của em, » Shinichi thò tay vô túi quần, « nhưng em có hai cái điện thoại giống nhau cơ mà. » Hắn lôi ra khỏi túi hai cái điện thoại màu đỏ giống hệt nhau, ngay cả dây móc điện thoại trang trí. Shinichi đặt hai điện thoại xuống mặt bàn, rồi  ngồi đối diện với Jodie, hai ông bố bà mẹ thì ngồi hai bên. Shuuichi không có ý định ngồi nghỉ, anh ta cảnh giác đi dạo quanh căn phòng.



« Em cố tình để chị Jodie nhìn thấy cảnh anh Akai chạm  vào điện thoại của em,’ Shinichi tiếp tục giải thích. « Ý tưởng của em chỉ là cái cớ thôi. Sau đó khi có được một bộ dấu tay khác trên điện thoại kia của em mà thuộc về một người đàn ông đã chết với một phát đạn xuyên đầu  thì … »



« Kusuda Rikumichi à ! » Jodie thở mạnh.



« Thi thể sẽ vẫn được đặt trong kho cho tới khi điều tra có hướng tiến triển, mà tôi thì tin chắc là không thể có, » Shuuichi tiếp lời. « Tôi đánh cắp cái xác và giấu nó đi, cho mặc đồ của tôi, rồi để cái xác ngay trong xe. Tôi biết thừa những nơi chốn mà Tổ chức từng tiến hành khử trong bí mật. Và tôi đã đúng. Tôi cũng biết Gin thế nào cũng dùng camera theo dõi. Gã sẽ rất sung sướng chứng kiến cảnh tôi chết. Cô gái đó đã bắn vào bụng tôi – lúc đó đương nhiên tôi có mặc áo chống đạn chứ. Tôi cắn vỡ một túi máu giả trong miệng rồi gập người lại bóp một túi máu khác trong bàn tay, để trông như thể tôi bị chảy máu, và viên đạn đã xuyên vào phổi. Thế rồi cô ta bị ra lệnh phải bắn tôi vào giữa sọ … »



« Anh làm thế quái nào mà đóng kịch được ở đoạn đó ? » Jodie hỏi.



« Vì tôi đâu có giả vờ, » Shuuichi trả lời bằng cách gõ gõ tay lên vết sẹo trên má. « Ít nhất thì cũng không hoàn toàn. Cô ta bắn tôi như thế này này, trông thì như thể bắn thẳng vào đầu nhưng không phải. Việc của tôi là ngã về đằng sau đúng lúc, và đúng chỗ : vào ghế sau của chiếc xe. Máu tung tóe khắp nơi, tôi chắc mẩm qua camera sẽ trông y như cảnh bắn vào đầu. Thế rồi cô ta đặt một quả bom cạnh chỗ tôi nằm. Tôi hiểu là mình còn 30 giây cả thảy để hành động. »



« Đúng lúc đó Kir bỏ đi, và không quay lại nhìn cái xác lấy một miếng, » Shinichi nói tiếp. « Nghĩa là anh Akai đây càng có lợi thế để tráo hai cái xác … dù đúng là Gin đang quan sát từ xa nhưng gã cũng không tài nào nhìn cho ra hai cái xác mặc đồ đen trong một cái xe cũng màu đen trong bóng tối  như vậy được. »



« Chính xác, » Shuuichi xác nhân. « Tôi để thi thể của tên kia vào băng ghế sau, rồi nhảy ra ngoài vừa kịp lúc. »



« Giống như cái cách anh chỉ cho Andre ấy à, » Jodie nhận ra.



« Đúng rồi, » Shuuichi nháy mắt tinh nghịch. « Dù bị sứt mẻ tí, » anh ta chỉ tay vào chỗ sẹo do bỏng, « nhưng mà giữ được cái mạng. Tôi bò lê bò càng một hồi xuống dốc … gần đó có cái hố gì đó khá nông, nếu tôi mà ngủ gật chắc là rơi tòm xuống nước mất, nhưng mà phải núp vô đó thì mới đề phòng được trường hợp có người nhòm xuống từ trên cao … nghe quen tai không ? »


« Thác Reichenbach đây mà, » Yuusaku đáp. « Trận thư hùng lịch sử giữa Holmes và Moriaty. "



« Tôi có tính đến trường hợp Gin nhìn thấy cảnh tôi bò lồm ngồm, nhưng mà tôi hạn chế tối đa việc đó bằng cách mặc đồ đen. Với lại trời lúc đó tối om, nên khả năng cũng thấp, » Shuuichi nói. « Mà đúng là gã không phát hiện ra thật. Chắc thấy bom nổ là gã bỏ đi luôn. »



« Cho nên lúc đó anh buộc phải mai danh ẩn tích một thời gian, » Yuusaku nói, « và  thế rồi anh nhớ ra anh có một chiến hữu với căn nhà to đùng và không có ai ở … »



« Tôi nằm ở đó tới lúc trời tờ mờ sáng, » Shuuichi giải thích. ‘Rồi tôi lại bò lên và bắt xe đi nhờ về Tokyo. Tôi đút lót cho tên tài xế lái xe tải một ít tiền để anh ta ngậm miệng về chuyện vết sẹo trên mặt tôi. Tôi đi bộ tới địa chỉ 2-21 phố Beikia … một căn nhà trống không. Tôi ở lại một thời gian và cẩn thận giấu đi vài chi tiết cá nhân  về Kudo Shinichi … cậu cũng để ý thấy album ảnh và mấy đồ lặt vặt khác của cậu biến mất không ? »


« Phải rồi, »Yukiko nhớ ra. « Tôi lại cứ tưởng Shinichi tự cất chúng đi đâu cơ. »


« Hồi trên sân thượng bệnh viện, » Shuuichi kể,  « cậu Kudo đây có kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện li kì. Tôi cũng không quá ngạc nhiên, tôi đã biết đến Đồ án Pandora từ trước và đoán ra chuyện của Sherry. »


« Con kể cho anh ấy nghe vì cảm thấy anh ấy cần phải biết, » Shinichi lặng lẽ đáp. Trông hắn lúc này buồn bã kinh khủng. « Con cũng không biết nữa. Chắc là cảm thấy có lỗi với anh Akai … vì chuyện của chị Akemi. » Nghe tới tên của Akemi, Jodie hơi giật mình một chút nhưng không nói gì.


« Trong thời gian ẩn náu và chữa lành vết thương, tôi đã tìm hiểu được nhiều, » Shuuichi tiếp tục. « Chính là về chuyện mà trước đây Kir đã mật báo. Bourbon đã được cài để theo dõi Mori Kogoro. »



« Con đoán là anh ta sẽ tìm cách điều tra căn nhà này, » Shinichi nói. « Kẻ mà đã khép lại hồ sơ theo dõi vụ ám sát con vốn là đã phản bội Tổ chức. Nhưng con không thể ngờ anh ta lại dám chuyển tới nhà ta ở. Rồi vụ ám sát Akai diễn ra. Anh Akai nói với con anh ta là ai, rồi anh ta lại đòi ở lại nhà bác tiến sĩ Agasa. Con không thể để anh ta ở gần Sherry như vậy được, nhưng cũng không thể để con người đó vuột khỏi tầm quan sát. Bởi vậy con để anh ta ở lại nhà mình. »


« Còn tôi thì theo dõi đường đi nước bước của tên đó, » Shuuichi đáp. « Tôi đã dự định thế chỗ anh ta lâu rồi và cuối cùng mọi chuyện lại dễ dàng hơn tôi tưởng. »



« Anh giết chết tên đó rồi à ? » Jodie hỏi.



« Tôi cũng không định xuống tay nếu không thấy cần thiết, nhưng mà tôi bị phát hiện, » Shuuichi nhún vai. « Kudo giúp tôi hóa trang thành tên đó với chỗ đồ nghề của bà mẹ cậu ta … cũng may không cần tốn sức nhiều lắm, vì trông tụi tôi cũng hao hao giống nhau mà. Chỉ cần đội tóc  giả và mặt nạ che đi vết sẹo này là OK. Nghĩa là trong hai tháng vừa qua, Okiya Subaru – Bourbon là tôi. »


« Nghĩa là có một cái xác nằm chình ình trong nhà chúng tôi trong suốt hai tháng qua à ?! » đột nhiên Yukiko thét lên.



« Không, không phải thế đâu mẹ, » Shinichi vội yên ủi bà mẹ. « Anh Akai đem cái xác đi giấu mà … »


«  Chính xác là ở bên trong cái túi đựng thi thể của Kusuda Rikumichi, » Shuuichi nói. « Chỉ là biện pháp tạm thời thôi. Tôi nhuộm đen tóc anh ta rồi giấu ở trong nhà xác cho tới  khi gặp được cơ hội hiếm có để xử lí gọn … »


« Chính là khi 3 người nhà Mori bị bắn tỉa, » Yuusaku nói.


« Bourbon bị cử đi thế chỗ cho tên sniper thứ nhất, » Shuuichi nói. «  Tôi điều chỉnh lại quả bom đó 1 tí, thành ra tòa nhà chỉ bị đổ sụp thay vì bị thổi tung lên 9 tầng mây. Rồi tôi bắn bỏ tên còn lại rồi quẳng xác Bourbon lại đó. Tôi không tiếc gì cả, vì đã có được tin tức cần thiết. »



« Là cái gì vậy ? » Jodie hỏi.



« Là cái địa chỉ anh nói với tôi đó hả, » Yuusaku lặng lẽ nói.



« Anh biết từ trước là cậu này  ở đây hả ?! » Yukiko giận dữ hỏi.



« Cũng cách đây không lâu, » Yuusaku đáp, « dù anh đã nghi ngờ Okiya Subaru từ ngay lần đầu gặp mặt. Anh bắt gặp anh ta lẻn vào trong nhà và chất vấn … Shinichi ạ, vấn đề lớn nhất và phức tạp nhất khi con mất đi trí nhớ, chính là con đã giữ quá nhiều bí mật, con có biết không ? »



« Con xin lỗi, » Shinichi đáp. « Nhưng hình như ba lúc nào cũng có cách đọc được suy nghĩ của con mà. »



« Thế rốt cuộc, » Jodie hỏi. « Cái địa chỉ đó là gì vậy ? »



« Là nơi ở của Red Rum, » Shuuichi đáp. « Ông trùm tối cao của Tổ chức. »



« Red Rum à ? » Jodie ngẩn người. « Đó là mật danh của ông ta đấy à ? »




« Nghe tự cao tự đại gớm nhỉ ? » Yuusaku nhếch mép cười.



« Vì sao ? » Yukiko thắc mắc.



« Mẹ thử dịch qua tiếng Anh là biết, (*) » Shinichi trả lời. « Tóm lại là nếu FBI có thể lùa được gã đàn ông đó ra, thì … »


« Chúng tôi sẽ tập trung lực lượng giải quyết triệt để, » Jodie nói.   « Trong giây phút quyết định. »


« Tôi về trụ sở cùng em luôn, » Shuuichi đề nghị. « Tôi không cần phải đóng thế vai Bourbon nữa … nhưng để bảo đảm an toàn cho Kir thì vẫn nên ẩn mình. »



« Còn chúng tôi phải đi gói ghém hành trang, » Yukiko kiên quyết nói. « Chúng ta phải lên đường qua Hoa Kì ngay lập tức. »




Xxxxxxxxxxxxxxxx





« Akako đâu rồi nhỉ ? » Aoko liếc quanh lớp và hỏi. Cô đã quen với việc không có Kaito bên cạnh, nhưng rồi không bao lâu nữa cậu ấy sẽ rời xa cô, rất xa, tạm sống ở một lục địa khác. Nhưng không sao … miễn là cậu ấy được an toàn …


« Tớ không biết nữa … » Hakuba đáp. « Dạo gần đây trông cậu ấy cũng không được khỏe. »


« Trông cậu cũng nhợt nhạt lắm, » Aoko nói. Quả vậy, cậu thám tử thiếu niên vốn kiêu hãnh và tự chủ giờ đây trông tái nhợt, hai mắt thâm quầng và mái tóc sáng màu rối bù. « Cậu mất ngủ à ? »


« Không hẳn thế, » Hakuba cố nén đi tiếng ngáp dài. « Tớ vẫn đang nghiên cứu về Pandora … giờ thì về Eta và Ushi. Đêm qua tớ ngồi đọc suốt không ngủ. » Hắn dụi dụi mắt.



« Cậu phải ngủ chứ ! » Aoko nói. « Không ai nhắc nhở cậu à ? »


« Koizumi cũng nói miết. »


« Là sao ? » Aoko tò mò.


« Không phải như cậu đang nghĩ  đâu ! » Hakuba vội nói và xua xua tay, má hơi đỏ lựng lên. « Tớ đọc sách trong thư viện nhà cậu ấy, vì có nhiều nguồn sách rất lạ ở đó … mà tớ thì không muốn về nhà. Mẹ tớ vẫn chưa trở về Anh quốc, cho nên nếu tớ về nhà nhất định sẽ bị kéo tới các bữa tiệc linh đình … »


« Đang trong thời gian để tang thì mẹ cậu phải ở nhà coi sóc linh cữu và việc nhà chứ  nhỉ ?! » Aoko shock thật sự.


« Cậu đùa đấy à ? Bà ấy chọn được nạn nhân tiếp theo rồi cũng nên, » Hakuba khịt mũi tỏ vẻ khó chịu. « Thật may cho tớ là Koizumi đồng ý cho tớ ở lại thư viện đó để tránh mặt mẹ tớ. Mà cậu ấy cũng đang suy nghĩ chuyện riêng tư gì hay sao đó. »


« Tóm lại là cậu vẫn phải đi ngủ một chút đi, » Aoko lắc đầu. « Trông cậu kìa ! Cậu kiệt sức rồi đấy ! »


« Trông cậu cũng mệt mỏi quá, » Hakuba nói. « Mắt còn đỏ hoe nữa. Cậu vừa khóc đấy à ? »


« Tớ … » Aoko vội lau nước mắt. « Ngày mai là bọn họ lên đường rồi. Tới Mỹ. Cho đến khi mọi việc kết thúc, họ không thể quay về. »


« Cậu không muốn xa Kuroba đúng không, » Hakuba nhẹ nhàng nói.


« Cậu ấy phải đi thôi, » Aoko sụt sịt. « Ở đây chỉ toàn thấy nguy hiểm. Nhưng mà, tớ vừa mới gặp lại cậu ấy. Không hẳn là vì chuyến đi, mà ngay cả trước đây khi bọn tớ bên cạnh nhau, cậu ấy cũng đã giữ khoảng cách với tất cả mọi người. Dường như cậu ấy đã phải đi xa lâu lắm rồi, mà tớ thì mới chỉ được ở cạnh cậu ấy có một chút thôi … » Aoko đỏ mặt.



« Tụi mình còn 5 phút nữa, giờ sensei chưa tới, » Hakuba ngó đồng hồ đeo tay. « Thế này nhé, cậu tới chỗ Kuroba và nói chuyện với cậu ta đi. Còn tớ … chắc sẽ về nhà. Có lẽ vậy. »



« Thế tụi mình nói sao với sensei đây ? » Aoko lo lắng lượm cặp sách khi Hakuba chụp tay cô và lôi ra khỏi phòng học.



« Chẳng nói gì cả, » Hakuba đáp. « Tụi mình cúp cua. Vì tụi mình có những việc quan trọng hơn cần làm. »



« Được rồi … nhưng cậu phải đi nghỉ ngơi đi nhé ? » Aoko vẫn chưa hết lo lắng.



« Tớ hứa. » Hakuba đột nhiên nhoài người tới hôn nhẹ trán Aoko.


« A-Chuyện gì thế ? ! » Aoko la lên khe khẽ nhưng Hakuba chỉ mỉm cười.



« Cám ơn cậu, » hắn giải thích. « Chắc là cậu không bao giờ hiểu được cậu đã giúp mọi người xung quanh cậu đến thế nào đâu – cậu không biết cậu đã làm được những gì cho tớ, cho Koizumi và cho Kuroba. Cậu ta cần có cậu, giống như cậu cần cậu ta vậy, Nakamori ạ. Nhớ chăm sóc tên ngốc đó nhé. » Nói xong là bỏ đi liền, hướng về phía Haido. Aoko tròn mắt nhìn theo dáng cậu bạn cùng lớp một lúc, rồi lơ đi ánh mắt tò mò của tụi bạn, rảo bước tới bến xe bus để bắt xe tới phố Beika.




Xxxxxxxxxxxxxxxx




Saguru đưa tay lên vò mái tóc rối bung và nở một nụ cười mệt mỏi. Đúng vậy, dẫu cho hắn có nói cứng đến đâu, dẫu cho hắn có châm chích Kuroba nhiều đến thế nào, hắn cũng đã từ bỏ Aoko từ lâu lắm rồi.


Mà có lẽ hắn cũng chưa từng thật lòng yêu cô ấy, vì ngay từ đầu hắn đã hiểu tình cảm của cô gái dành cho người kia. Hắn đã bằng cách này cách khác lợi dụng Aoko để chọc tức Kuroba, điều mà hắn đang thực sự thấy hối hận.


Vì hắn muốn hai người đó được hạnh phúc. Cô ấy xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Cô ấy là một người bạn thật tốt. Hắn đã học được biết bao điều hay từ cô gái đó.


Ví dụ như sống trên đời sống cần có bạn bè bằng hữu đến thế nào. Và cảm giác thoải mái  khi biết mình không cô đơn.



Hắn dừng chân. Hắn đổi ý, không muốn quay về nhà mình nữa, mà thay vào đó, mở toang cánh cổng đen sì cao lớn của căn biệt thự nhà Koizumi.



Xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx




« Tôi ước chi anh nói với tôi một câu rằng anh còn sống, » Jodie thở dài. Shuuichi đang lái xe, cả hai trên đường tới chỗ James để thông báo chính thức rằng Shuuichi chưa chết. « Lúc găp mặt ở vụ cướp nhà băng, anh cũng lơ tôi như không quen biết vậy. »


« Thành thật xin lỗi, nhưng tôi đâu thể khiến em gặp nguy hiểm, » Shuuichi bình thản đáp. « Em phải hiểu chứ. »


« Tôi biết chứ, » Jodie lẩm bẩm. « Chỉ là … » cô ngập ngừng.


« Chỉ là sao ? » Shuuichi gợi ý.


« Tôi … nhớ anh lắm, » cô gái thú nhận và đỏ mặt dữ dội. « Tôi đau lòng lắm, cứ nghĩ anh không còn trên đời nữa là tôi rất buồn. »


« Em nhớ tôi thật  à ? » Shuuichi lặng lẽ hỏi mà như khẳng định.


« Thật thì sao ! » Jodie đỏ lựng. « Anh là người bạn quan trọng nhất của tôi nên tôi rất nhớ anh … »


« Người bạn quan trọng nhất thôi à ? » Shuuichi lại gợi ý.


« Ơ-ơ, ừ, » Jodie lẩm bẩm nho nhỏ. « Ý tôi là … a … thôi, không có gì. Anh … rất quan trọng đối với tôi, chỉ có vậy thôi. Ý là … ơ … anh vẫn đang đau khổ, đúng không ? Vì cái chết của cô Akemi. Dẫu sao anh cũng đang cố gắng đập tan Tổ chức vì cô ấy … »



« Bởi vì Chúng đã giết cô ấy … » Shuuichi dần thắng xe lại khi đèn giao thông chuyển màu đỏ, « và bởi vì Chúng đã làm em tổn thương. »



« Hả ? » Jodie định mở miệng hỏi nhưng không còn kịp nữa, người đàn ông kia đã nhoài người tới và hôn lên môi cô.



« Sh-Shuu … »

Hai người chỉ dừng lại khi hàng loạt xe hơi phía sau hú còi và la hét inh ỏi giục dọn đường. Chiếc xe lại tiếp tục lao về phía trước như không có gì.



« Tôi nói với em rồi mà, » người đàn ông cười, « rằng yêu hai lần là một nết cực xấu … mà tôi thì có nhiều thói hư tật xấu lắm. »



« T-Tôi nghĩ là tôi có thể chịu đựng được mà, » Jodie run run đáp, và vì một lí do nào đó, không thể nén lại được nụ cười hạnh phúc.




Tập 81 :

Giọt nước mắt

 (*)
 rum rʌm danh từ rượu rum rượu mạnh 
tính từ (từ lóng) kỳ quặc, kỳ dị a 
rum fellow một gã kỳ quặc nguy hiểm, khó chơi 
a rum customer một thằng cha nguy hiểm khó chơi, một con vật nguy hiểm