Saturday, February 19, 2011

A mangaluva's psychological analysis (Part 2)


Nhân vật tiếp theo: Mori Ran
Chẩn bệnh: Chứng sợ cô đơn




Bệnh nhân là một thiếu nữ  người Nhật, tuổi 17. Trí tuệ trên mức trung bình, sức mạnh thể chất thì vượt quá mức bình thường, thành thạo và chuyên nghiệp trong làng Karate với danh nhị đẳng huyền đai. Có nhiều chi tiết cho thấy cô biết chơi đàn dương cầm, và là một đầu bếp xuất sắc. Sống với người cha (ba mẹ li thân chưa li dị) cùng cậu em nhận kiêm thám tử nhí Edogawa Conan cũng đồng thời là thám tử thiếu niên Kudo Shinichi tuy cô không biết điều đó (và đôi lần đặt giả thuyết).


Đây là mẫu phụ nữ nhân hậu và biết quan tâm chăm sóc người khác, thường xuyên có xu hướng giấu diếm tâm tư tình cảm của mình để bảo vệ những người xung quanh. Tuy nhiên thực tế cô đã quá sức khi phải giấu đi nỗi lo sợ chuyện không hay xảy đến với Shinichi, và vẫn cố giấu mặc dù chẳng có ai bực bội phiền muộn khi họ biết suy nghĩ đó. Có thể người này không muốn trở thành gánh nặng cho người khác, hậu quả để lại từ lần ba mẹ li thân. Theo OVA thì Ran lúc đó chỉ khoảng 6-7 tuổi đầu, có nhiều khả năng cô đã nghĩ rằng ba mẹ chia tay là do lỗi của mình, giống như nhiều đứa trẻ khác thường nghĩ. Trẻ con thường chưa có khái niệm tổng quát và cụ thể về thế giới xung quanh. Ví dụ khi bạn hỏi một đứa trẻ rằng thầy cô giáo của chúng sống ở đâu, bạn sẽ thấy vẻ mặt bối rối khó hiểu của chúng, vì chúng chỉ nhìn thấy những người đó khi tới trường, cho nên trong nhận thức của chúng thì họ chỉ tồn tại ở trong trường mà thôi. Những đứa trẻ  dù là tách biệt, vị kỉ hay không thì cũng khó có thể nắm bắt được sự thật là thế giới xoay tròn xung quanh chúng. Dù sao thì, khi chứng kiến cảnh li dị hoặc chia tay của người lớn, trẻ con sẽ tự động kết luận rằng nguyên nhân chắc hẳn có liên quan tới chúng. Trong trường hợp của Ran thì cảm giác đó là tổng hợp giữa sợ hãi và buồn bã, cô không muốn làm cha mẹ mình phiền lòng và họ không biết rằng cô tự cho rằng mình có lỗi. Ran không muốn những người xung quanh cũng rời bỏ cô như người mẹ, cho nên mới cố gắng giấu đi tình cảm suy nghĩ của mình không muốn người ta biết, cảm giác rằng đó là cách tốt nhất để không ai phải bỏ đi cả. Ran nhìn nhận tình cảm của mình là gánh nặng cho người khác, mà không hề biết họ cũng sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ, cũng không  muốn thấy cô bị tổn thương.



Eri có lẽ là biểu tượng gần gũi đầu tiên của Ran, cho đến giờ hai mẹ con vẫn rất gần gũi,  nên có thể đoán rằng Ran rất buồn bã và thất vọng khi bà này bỏ đi sống riêng. Ran chọn ở lại sống với người cha là bởi vì con nít ở độ tuổi đó thường sợ hãi khi phải rời bỏ môi trường sống quen thuộc, tuy có thể vẫn đi học ở ngôi trường đó, vẫn mua sắm ở cửa hàng đó, và không có nghĩa là mất đi bạn bè … nhưng Ran vẫn coi việc bỏ đi cùng người mẹ đồng nghĩa với việc bỏ lại tất cả ở phía sau. Khi bà Eri ra đi, Ran gần như mất đi người thân thiết và gần gũi nhất, nhưng sau đó cô đã tìm lại được ở Shinichi. Khi đọc lại cảnh về thuở nhỏ của hai người này, Shinichi vì áp lực của quy tắc trong xã hội đã gọi Ran là “Mori-san” khi ở trường và khiến Ran bị tổn thương ghê gớm, đơn giản là vì cô không chấp nhận được chuyện đó. Rất may không lâu sau đó Shinichi đồng ý gọi thẳng tên cô như trước kia mà không cần thêm kính ngữ nào khác – một biểu hiện tối đa của sự thân mật trong văn hóa của người Nhật. Ngay cả khi cả hai có gây gổ và cãi lộn (hồi học cấp 2) đến nỗi chẳng ai chịu lên tiếng nói chuyện với ai thì Ran vẫn đi học chung đường, đi về chung đường với Shinichi. Nghĩa là Shinichi rất quan trọng đối với cô ấy, cậu ta là nguồn động viên về mặt tinh thần lớn lao khi cha mẹ cô chia cắt, còn ba cô thì quá bận bịu với hơi men không có thời gian an ủi con gái. Tuy nhiên điều đó cũng có nghĩa là khi Shinichi mất tích, bi kịch tái diễn đối với Ran là quá đau lòng. Sau đó Ran đã có suy nghĩ là “lẽ ra mình phải ngăn cậu ấy lại, có nghĩa là Ran một lần nữa lại tự trách mình, tự cảm thấy mình có lỗi trong việc Shinichi biến mất.  Ran không biết tình cảm của Shinichi dành cho mình, và nghĩ rằng Shinichi bỏ đi là do có sự tồn tại của mình. Cô không biết Shinichi và Conan là một, cho nên đinh ninh rằng lại có thêm một người quan trọng nữa đã bỏ mình mà đi, khiến Ran ngày càng muốn giấu kín tâm tư của mình hơn, cô không muốn có ai khác phải ra đi nữa.




Mặt khác, Ran thỉnh thoảng nghi ngờ về chuyện Conan chính là Shinichi, tuy không hiểu bằng cách nào.  Ran hiểu con người của Shinichi hơn bất cứ ai khác, với lại Conan cũng không thể diễn 24/7 được, nếu như có dấu hiệu nào đó, mà chắc chắn là có, thì người đầu tiên nhận ra không ai khác chính là Ran. Còn một khía cạnh nữa: Ran không muốn tin rằng Shinichi đã bỏ mình mà đi – cô muốn tin là cậu ta vẫn ở bên cạnh mình, nên cô mới bám lấy cái giả thuyết đó và gán cho người gần mình nhất và có nhiều điểm tương đồng với Shinichi nhất, chưa kể người đó xuất hiện vào đúng cái ngày Shinichi mất tích. Tuy nhiên Ran nhanh chóng kết luân rằng giả thuyết này quá vô lí, không thể nào có chuyện người lớn bị thu nhỏ lại thành trẻ con (trong phạm vi hiểu biết của cô thì là như thế) trong khi anh em họ hàng thân thích thì rất có thể giống nhau. Cụ thể là ngay cả khi Ran có chứng cớ thuyết phục rằng Shinichi và Conan có liên hệ mật thiết với nhau, ví dụ khi cô gửi thử 1 tin nhắn cho máy Shinichi thì máy của Conan lại nhận, cô nhanh chóng chấp nhận bằng chứng chứng minh điều ngược lại, ví dụ Shinichi gọi điện cho cô khi có Conan ở trong phòng, rồi bằng chứng ngoại phạm vững chắc hôm ở buổi lễ hội trường … vân vân. Dù Ran không muốn tin rằng Shinichi đã bỏ cô mà đi, cô cũng đồng thời không chấp nhận được chuyên Shinichi lừa dối mình, cho nên cuối cùng đã dẹp mọi nghi ngờ đi. Tuy vậy, đôi khi Ran cũng lật lại giả thuyết đó và có cái lí của mình, ví dụ như trong vụ án ở làng Okuho khi có người giả dạng làm Shinichi, cô để ý thấy Heiji lấy được mẫu dấu tay của Shinichi trên bùa đeo cổ, trong khi cô nhớ chắc chắn người chạm vào cái bùa đó là Conan cơ (xem lại file 693). Kazuha có đưa ra vài lời giải thích nhưng trông Ran vẫn chưa hết vẻ nghi ngờ.



Tóm lại cả Eri và Shinichi đều ở xa khiến Ran rất cô đơn, mặc dù xung quanh cô luôn có bạn bè cùng lớp và lũ thám tử nhí. Nguồn động viên to lớn đối với Ran không đến từ hiện tại khiến cô càng khép kín tình cảm riêng tư của mình hơn, bởi cô không thể tự kiềm chế hay phân tích nó được. Chính vì thế cho dù Shinichi có ra đi và thường xuyên làm cô buồn bã nhưng cô sẽ vẫn chờ đợi cậu ta. Ran cần Shinichi và không có cách nào buông tay cậu ta ra được. Cô chỉ thỉnh thoảng bộc lộ tình cảm ra cho một người duy nhất lắng nghe, là Conan, cụ thể sau vụ của ca sĩ Okino Yoko và khi tình cờ gặp Akai Shuuichi ngoài phố khi anh ta nói Ran giống hệt Akemi. Vì sao là Conan chứ không phải ai khác? Có lẽ là vì cậu ta trông rất giống Shinichi. Thật ra theo tôi nghĩ (A/N: mangaluva nghĩ) Ran biết cậu ta chính là Shinichi và luôn tin là như thế. Thử xem lại O.P Theme Song có tên “Revive” nhé. Ở cảnh cuối, khi Conan bước tới trước mặt Ran và không đeo kính, sau đó Ran đeo lại nó cho cậu ta khiến Conan rất ngạc nhiên, còn Ran mỉm cười trong khi hơi rơm rớm nước mắt. Nói cho cùng thì Ran chọn bị lừa dối dẫu cảm thấy tổn thương và đau đớn còn hơn là mất đi Conan. Hoặc là cảnh xúc động ở OVA9, Ran cũng đeo lại kính cho Conan mặc dù cậu ta cứ khăng khăng cậu ta chính là Kudo Shinichi, bởi vì nếu phải đối diện với sự thật rằng Shinichi chưa bao giờ rời bỏ mình nhưng lại ở ngay cạnh chứng kiến cô đấu tranh với cô đơn buồn khổ trong chừng ấy năm thì quả là quá sức chịu đựng. Nghĩa là cho đến phút cuối Ran vẫn ưu tiên đặt tình cảm của Shinichi lên trước và không muốn thể hiện tình cảm của mình ra nhỡ đâu cậu ta không thương yêu mình theo cái cách mình yêu cậu ta thì sao (xem lại vol 1 khi Ran nói đùa với Shinichi, có thể coi là một lời thú nhận thành thật nhưng cô buộc phải biến thành trò chọc phá vì không dám đối diện với một lời từ chối), nghĩa là Ran không dám đánh đổi tình bạn quý giá lấy tình yêu vì sợ sẽ đánh mất cả tình bạn lẫn Shinichi. Cậu ta quá quan trọng đối với cô ấy.




Ran đã chứng tỏ mình là một người biết lắng nghe, biết thấu hiểu và động viên người khác, khiến cho Kazuha, Sonoko rất quấn quýt với cô ấy. Đặc biệt là người cần có một chút khuyến khích giống như Kazuha.  Cô có thể đồng cảm với tình cảnh của hai cô bạn, nhưng không chia sẻ chuyện của mình hoàn toàn. Thiên chức mẫu tử và xu hướng dịu dàng biết quan tâm người khác khiến Ran rất được lòng lũ trẻ con, cũng 1 phần do hiếm có người lớn nào chịu rong ruổi cùng chúng nhiều lần và coi trọng lời nói của chúng như vậy. Nghĩa là Ran tôn trọng mỗi cá thể mà cô gần gũi và rất quan tâm tới người ta, không quan trọng tuổi tác hay là địa vị. Tuy dẫu hay buồn bã nhưng Ran không để những phút yếu lòng đó khiến mình dừng bước hay gục ngã. Được thừa hưởng ý thức về công lí từ cha mẹ, Ran sẵn sàng vạch mặt chỉ tên cô giáo cũ từng là thần tượng của mình vì đó là kẻ thủ ác (chỉ Conan mới biết Ran khóc). Ran luôn tin vào phần tốt đẹp trong mỗi con người, điều đó giúp cô tin tưởng vào Shinichi và tiếp tục chăm sóc quan tâm tới người khác hơn là bản thân  mình.





Ran cũng là một người máu nóng, cô ấy giỏi Karate và dùng nó để giải tỏa tâm lí rất hữu hiệu. Chuyện Ran sợ ma quỷ thần thánh cũng không có gì là lạ, ở Nhật bản người ta thường mê tín, ít nhất là hơn so với những nước phương Tây, Ran sợ những thứ tâm linh đó bởi vì cô không thể đối phó được bằng sức mạnh thể chất của mình. Giống như cô từng nói “ma quỷ có sợ Karate đâu mà,” và Kazuha là đồng minh của cô trong chuyện này. Tuy nhiên nỗi sợ lớn nhất của Ran chính là nỗi cô đơn – cô không thích phải ở một mình ngay cả khi mọi chuyện bình yên chẳng có án mạng nào cả (xem lại vol 23 khi Ran nói với Conanđừng bỏ chị lại một mình”, rõ ràng trong vụ đó không có ma quỷ gì cả mà thủ phạm giấu mặt là một người cụ thể, nhưng Ran vẫn tỏ ra bị kích động, bởi vì không thích phải đi đi lại lại xung quanh một mình). Nỗi sợ hãi đó có căn  nguyên từ một suy nghĩ đã ăn sâu vào óc rằng nếu có ai đó đi xa, họ sẽ không quay lại nữa, ngay cả khi họ chỉ đi đâu đó một lát thôi – hãy nhớ lại Shinichi đã nói gì với Ran trước khi chạy theo mấy người đàn ông mặc đồ đen “tớ sẽ quay lại ngay”.




Nói chung người này rất sợ cô đơn. Cô dễ dãi với Conan là vì cô cảm thấy nó chính là Shinichi – nguồn sức mạnh tinh thần đầu tiên của mình. Ran càng muốn giấu đi tình cảm của mình thì cô lại càng cô đơn hơn. Hai người thân thiết nhất mà cô có thể tâm sự mọi chuyện cùng thì đều ở xa, cô sợ phải mở lòng thêm lần nữa. Giá như Ran chịu cởi mở với Sonoko và Kazuha thêm chút nữa thì tốt biết bao.


P/S: Nhân vật tiếp theo của kì tới: Hattori Heiji (vỗ tay)

Friday, February 18, 2011

A mangaluva's psychological analysis (Part 1)


Are you enough with romances? ^^ How about learning psychology this time? I got these from mangaluva-san at fanfiction.net (she's the author of "When the pandora box is opened", yh, a crossover of D.C and M.K). Let's start with Shinichi K., then Ran M. (of course), Heiji H. (a friend of mine rather attaches with the guy), and if you're not unsatisfied, Shiho M. These dedicated to, as usual, my 3 followers Kira, Angel and shinran. (By the way, mangaluva-san wrote about Saguru H., Gin and Vermouth, if you're interested ... just tell me.) Ready? (smile)




Đối tượng đầu tiên: Kudo Shinichi
Chẩn đoán bệnh: Khủng hoảng danh tính thân phận

 

Bệnh nhân là một thiếu niên châu Á, 17 tuổi (tạm thời nhìn bề ngoài thì là 7). Đặc điểm dễ nhận biết nhất là chỉ số IQ cao chót vót + khả năng tư duy sắc sảo nhạy bén hiếm có. Rất nhiều khả năng là một người có bán cầu não trái phát triển mạnh - tư duy logic, tính toán nhanh nhạy, dễ dung nạp lượng thông tin khổng lồ và biến đổi liên tục. IQ chắc lơ lửng đâu đó chừng trên 180, có thể nói xấp xỉ mức của thiên tài. Đam mê bóng đá, có vẻ nhanh chóng thành thạo với những môn thể thao có dùng đến đôi chân, đặc biệt xuất sắc ở những môn đòi hỏi lối chơi đồng đội với luật chơi rõ ràng. Rất chú ý giữ vóc dáng khỏe mạnh, nhất là khi bị teo nhỏ  thành Conan (rất ghét cái chuyện bị mất phong độ).




Mọi mối quan hệ xã hội đối với người này e rằng lại là một vấn đề hoàn toàn khác. Chính vì  sở hữu chỉ số IQ cao ngất nên Shinichi K. rất tách biệt so với bạn bè cùng lứa, ngay cả với những người trưởng thành xung quanh, điều này góp phần dẫn đến hiện tượng đề cao ý thức về cái tôi cá nhân. Bị teo nhỏ thành một cậu nhóc có lẽ là một cú đánh trực tiếp cực đau đớn đối với người này, không chỉ vì những hạn chế nhược điểm mà một cơ thể nhỏ bé hơn gấp mấy lần đem lại (chú ý rằng đàn ông con trai cực kì coi trọng sức mạnh cơ bắp, kể cả họ có được coi là tuýp người có đầu óc, đó là chưa kể Shinichi có chiều cao khá khiêm tốn so với bạn bè đồng lứa, thậm chí ở độ tuổi 7, Conan cũng thấp bé hơn nhiều cậu con trai khác), mà còn bởi vì chẳng còn ai lắng nghe và tôn trọng lời nói của cậu ta như trước kia nữa (người ta thường không muốn nghe con nít nói). Nghĩa là, không ai thèm nghe và 100% lơ cậu ta đi, cho dù cậu ta đúng mười mươi. Shinichi có lẽ cảm thấy rất khó chịu  khi đột nhiên bị loại ra ngoài trung tâm của sự chú ý trong khi người lớn chung quanh tỏ ra chậm hiểu và đầy định kiến. Chính vì thế, Shinichi rất khó thân thiện với người lớn.



Điểm cộng cho chàng thám tử: khả năng diễn xuất của cậu ta. Cứ nhìn lại lần diễn kịch ở trường và cách cậu ta thuyết phục mọi người rằng Shinichi và Conan là 2 người khác nhau thì biết. Hiển nhiên là hắn thừa hưởng tài năng này từ người mẹ vốn là cựu minh tinh điện ảnh. Ngoài ra hắn còn di truyền từ mẹ mình cái tố chất mà hắn gọi là “bệnh của minh tinh màn bạc”. Ý là, hắn thích tạo ra “kịch tính” một chút (hãy nhớ lại cái câu đầu tiên hắn nói trước đám đông khi cởi bỏ chiếc mặt nạ Black Cloaked Knight) cho nên không bao giờ phá án theo cái kiểu nói thẳng toẹt ra tên thủ phạm và cách thức tiến hành tội ác, bao giờ cũng phải dẫn dắt, lập luận, giải thích cặn kẽ từng tí một cho mọi người nghe (khiến ai nấy bao gồm thủ phạm há hốc mồm như lũ ngố)
Shinichi luôn muốn nắm quyền điều khiển tình huống một cách tuyệt đối. Hắn ta có một cái Tôi khổng lồ và cực kì ý thức về nó, và tự tin thì hắn có thừa, tuy đôi khi diễn xuất và làm bộ làm tịch hơi bị … quá lố. Có thể tính đây là một trong những nguyên nhân khiến hắn khăng khăng không muốn ai biết sự thật cái chuyện hắn đột nhiên bị thu nhỏ lại thành một thằng nhóc tiểu học, hắn sợ sụp đổ hình tượng lịch lãm và thông thái trong mắt người khác, và rất sợ bị cười nhạo, có thể nói là địa ngục trên mặt đất dành cho hắn cũng không sai.




Vấn đề cái Tôi cá nhân thậm chí còn có sự góp sức của ông bố bà mẹ của hắn. đặc biệt là người mẹ - có vẻ như bà này không có cách nuôi dạy con cái tích cực lắm. (Kogoro từng bình luận rằng Yukiko nuôi lớn Shinichi theo cái kiểu “không can thiệp”). Nói cách khác, nếu khen thì khen quá lố còn nếu phạt thì phạt không ra gì – Yukiko vặn tai Shinichi khi biết thằng bé nói dối mình, ông Yuusaku lập tức ngăn cản. Tác giả chỉ tiết lộ vài cảnh ngắn về tuổi thơ của Shinichi nhưng người đọc cũng kịp nhận ra cậu bé luôn có vẻ lớn trước tuổi, cụ thể vẻ mặt của cậu ta thường xuyên mang đậm nét buồn chán trừ lúc trong thư viện buổi đêm khi có ngưởi lạ mặt đột ngột phóng dao cái bộp tới – một thứ gì đó “thú vị” xảy ra mới khiến Shinichi chú ý được. Có thể suy đoán rằng sự thiếu vắng bàn tay giáo dục và nuôi dạy nghiêm túc của phụ huynh đã thôi thúc Shinichi trưởng thành sớm về mặt tinh thần và trí tuệ hơn hẳn những đứa trẻ khác.




Shinichi luôn nói tốt về cha mẹ của mình, tuy vậy cả hai người này có vẻ như đều không phải là đối tượng thân thiết đầu tiên trong đời hắn, chuyện này hoàn toàn có thể hiểu được với cách sống nhàn hạ rong chơi của hai ông bà này. Có lẽ Shinichi ra đời quá sớm trong khi ba mẹ hắn vẫn đang quen với lối sống sôi động và phù hoa trong xã hội. Yukiko lúc đó chỉ 21 tuổi và mới giải nghệ khỏi làng điện ảnh đúng 1 năm về trước, cùng lúc đó sự nghiệp tiểu thuyết gia trinh thám của Yuusaku đang lên như diều gặp gió. Nói cách khác, họ vẫn còn quyến luyến với đời sống vương giả và sôi nổi với những mối quan hệ và rất khó để từ bỏ tất cả vì Shinichi. Khi Yukiko nói tới chuyện “ba mẹ đã bỏ lại cuộc sống đầy sắc màu ở Hoa Kỳ để sống ở Nhật và nuôi dạy con,” họ không lâu sau đó đã thay dổi quyết định. Một lưu ý nho nhỏ là, Shinichi gần như không suy tính đến lần thứ hai về quyết định ở lại Nhật và sống một mình, để cha mẹ cùng nhau quay lại Mỹ, thậm chí khi họ quay lại Nhật đề nghị mang Conan qua đó, hắn vẫn từ chối thẳng thừng; còn cái lần hắn qua Mỹ thăm  cha mẹ, hắn mang Ran đi theo.



Hình ảnh đầu tiên về Shinichi và Ran được khắc họa trong bộ truyện là ở trong nhà trẻ. ở độ tuổi đó, con nít rất dễ kết bạn và thân thiết với nhau. Cho nên có thể khẳng định, đối tượng gây cảm tình đặc biệt đối với cuộc đời của Shinichi, không phải là người cha/mẹ hay là người bảo hộ, mà chính là Ran. Điều này còn được chứng minh rõ rành rành trong cái cách Ran chăm sóc và quan tâm tới Shinichi – một vai trò nửa như là bạn bè nửa như là phụ huynh, và là nhân vật hiếm có khiến Shinichi bối rối và mất hết tự tin. Về mặt tình cảm mà nói, Ran giống như hình tượng một “người m” của hắn. Cảm giác này không hề xung khắc với tình cảm thương mến của một người con trai dành cho người con gái (mà chắc chắn là Shinichi dành đặc biệt cho Ran), đàn ông con trai thường hay thích những người phụ nữ có nét giống người mẹ của họ, điều đó hầu như ai cũng biết.  Cái này có thể giải thích cho chuyện Shinichi đồng ý trở thành nhóc Conan ở bên cạnh Ran cho dù lo nơm nớp cô nàng sẽ biết sự thật một ngày nào đó (cụ thể  hắn không muốn mất hình tượng cao to  đẹp giai khỏe mạnh thông minh … bla bla bla trước mặt cô gái mình thích, không muốn cô ấy bị Tổ chức giết, không muốn MÌNH bị cô ấy giết vì tội lừa đảo). Hãy tưởng tượng lại cảnh hai “chị em” kì lưng cho nhau ở suối nước nóng. Có thể kết luận thế này: đứa trẻ con trong hắn đang rất thoải mái và dễ chịu, nó đang hưởng thụ cái cảm giác ấm áp và đầy tình yêu thương từ một người mẹ, trong khi tên con trai mới lớn trong hắn chỉ muốn quay lại tắm thêm lần nữa. Thế mới biết Shinichi K. có tinh thần thép đến mức độ nào. Oh man


Ở một mức độ khác, Ran là người bạn duy nhất và thân nhất của Shinichi, hắn không có vẻ gì là giỏi giao tiếp với người xung quanh, hắn không thể hiểu nổi họ. Chính bởi vì đầu óc hắn tư duy logic quá, bất cứ cái gì hắn cũng đòi hỏi chứng cớ, lập luận và giải thích, tóm lại hắn rất giỏi suy luân, nhưng cũng vì thế mà hắn không nắm được tâm lí và cảm xúc của người khác. Hãy nhớ lại cảnh cuối sau khi phá án xong ở vụ lễ hội trường, Heiji ngẩn người nghe hắn nói như sau “Dù người ta có cố giải thích với tớ bao nhiêu lần đi chăng nữa thì tớ cũng không thể hiểu nổi tại sao con người phải ra tay giết nhau. Tớ cũng cố thử nhét vào đầu để hiểu rồi đó chứ, nhưng cuối cùng nó vẫn chẳng có ý nghĩa gì với  tớ cả”.



 Nghĩa là, Shinichi cố gắng để hiểu động cơ sát nhân một cách nào đó hợp logic, nhưng không tìm ra bất cứ động cơ nào để người ta phải giết người.  Ý là, trí tuệ và tư duy của hắn cố diễn đạt và giải thích mọi thứ bằng mọi quá trình mà hắn biết và nắm rõ, nhưng con người cùng với cảm xúc khó hiểu của họ luôn luôn không đoán trước được. Shinichi là một thám tử tài ba, nhưng là một cá thể kém ở kĩ năng giao tiếp với con người trong xã hội. Shinichi thường bực mình vì Heiji, vì hắn rất khó kết thân và gần gũi với người khác ngoài Ran. Heiji ở một góc độ nào đó đã giúp Shinichi cải thiện rất nhiều về điểm này, nhờ bản chất hoạt bát sôi nổi và nhiệt tình sẵn có của mình. Shinichi thường có xu hướng kiềm chế mọi cảm xúc riêng tư (khá điển hình cho người có bán cầu não trái  phát triển) bởi vậy nếu muốn hiểu thêm về tình cảm của người khác, trước tiên hắn phải thả lỏng tình cảm của mình một chút trước đã.



Nhân vật duy nhất có đặc điểm chung với Shinichi chính là Kaitou KID. Tài ứng biến nhanh nhạy, ý thức về bản thân rõ rệt, người này không chỉ đặc biệt ở chỗ cậu ta tự do và khó đoán trước được như một cơn gió, mà còn là vì cậu ta có thể gây nên một cơn chấn động khiến mọi thứ logic đảo lộn tùng phèo. Chính vì thế mà Shinichi rất khó chịu trước sự xuất hiện của tên trộm này, Shinichi không thể chấp nhận được chuyện lí trí tỉnh táo và tư duy logic bị đè bẹp vô lí nhu thế được.  Shinichi muốn bắt được KID để chứng tỏ hắn có thể điều khiển được một biến số, giải mã được mọi bí ẩn với ánh sáng của logic. Mặt khác hắn cũng không phiền  lòng chuyện KID năm lần 7 lượt trốn thoát bởi một phần trong hắn thích thú cái cảm giác bị thách thức mà KID đem lại, có thể nói đối với một người quá quen với án mạng đẫm máu như Shinichi thì tên trộm thích quậy phá 1 cách vô hại này còn tốt chán.



Một lí do khác khiến Shinichi luôn để KID trốn thoát: đó là ý thức về công lí của hắn. khái niệm của hắn về “Công lí” và “Luật pháp” không giống như nhiều thám tử khác, chúng được phân biệt rõ ràng và không có chuyện chồng chéo lên nhau. Hắn sẵn sàng lách luật để công lí được thực thi (xem lại vụ án mạng của Nakago). Trong vụ “dịch chuyển tức thời hắn cũng không ngại cho mấy ngài cảnh sát ngủ gật để đối chất với tên trộm một mình, hắn không cảm thấy áy náy gì cả, hắn đinh ninh rằng pháp luật không phải khi nào cũng đúng (cái này chắc bị ảnh hưởng của người cha). Ví dụ hùng hồn nhất chính là vụ giết người ở nhà bác sĩ Araide, hắn bằng giọng của Kogoro đã hướng dẫn ông Megure cài một cái bẫy cho bà Yoko và tạo ra một bằng chứng giả, 1 lời thú tội giả để bảo vệ cô giúp việc Hikaru khỏi tội ngộ sát – điều này nghe thì có vẻ trái ngược với phương châm “chỉ có một sự thật”.  Có lẽ nặng nề nhất đối với Shinichi khi phải đóng vai Conan là phải liên tục nói dối – một trong những biệt tài mà hắn ghét. “Shinjitsu wa Itsumo Hitotsu”, tên hắn nghĩa là như thế, và cả đời hắn sẽ sống như thế. Cái khuynh hướng trung thành tuyệt đối với sự thật và nguyên tắc với công lí đều được thừa hưởng từ người cha, và cũng có thể nói là bị ảnh hưởng từ Ran – con gái của một luật sư trung thực và tài năng và một cựu cảnh sát. Chú ý chi tiết sau đây: trong vụ giết người tại một buổi họp mặt bạn cũ, Kogoro từng nói rằng “Ta không hiểu sao có người lại suy nghĩ rằng họ có quyền cướp đi mạng sống của người khác … mà ta cũng không muốn biết.” Nói chung Shinichi có nhiều điểm tương đồng với Kogoro hơn hắn tưởng nhiều.


Như đ nói ở trên, Shinichi không giỏi khám phá cảm xúc của người khác, cho nên hắn lúng túng với phụ nữ là chuyện đương nhiên. Ở bên canh Ran là hắn cứng lưỡi, trong một vai tình huống khác hắn chẳng biết phải làm sao để thổ lộ tình cảm của mình với Ran. Đối với Ai còn tệ hơn, hắn chưa bao giờ có tí khái niệm gì về tình cảm thật sự của cô ta đối với mình, và nếu có thì chắc cũng bó tay không biết làm sao để cô gái này bớt thất vọng vì hắn sẽ phải từ chối.


Một đặc trưng nữa của nhân vật này: hắn là kiểu người cầu toàn, ưa sự hoàn hảo. Một di chứng khác của bênh “minh tinh màn bạc”. Hắn ưa mọi việc phải chuẩn mực và đâu vào đấy – trông cách ăn mặc là đủ biết, cả trong hình dạng Shinichi lẫn Conan hắn đều ăn vận lịch lãm gọn gàng chỉnh chu nổi bật. cụ thể là cái áo khoác, cái nơ đeo cổ … khi là Conan, gần đây còn mang áo sơ mi, quần tây và áo jacket (đặc biệt chú ý mỗi khi chạm trán với KID).  Ngay cả khi 17 tuổi Shinichi cũng có vẻ rất thoải mái với bộ đồng phục trung học của mình. Cái nết cầu toàn này đôi khi báo hại hắn, mỗi lần uống thuốc giải tạm thời hắn đều muốn tranh thủ bày tỏ tình cảm với Ran, nhưng cứ cố đợi cho đến “thời điểm thích hợp” thành ra chần chừ mãi. (xem lại vụ đi nhà hàng ở tòa cao ốc Beika).  Hiện tượng này rất có thể là hậu quả của tình trạng bấp bênh bất ổn của tâm lí, hoặc là do Conan cho rằng mình không giỏi nắm bắt con người, nên càng cố gắng làm chủ những gì có thể điều khiển được. Có nghĩa là, Shinichi nghĩ rằng mọi chuyện sẽ chẳng ra đâu vào đâu nếu chúng không … như thế, như cái cách nó đúng ra phải là như thế.  Hắn cũng không tệ ở khoản nhanh trí, tùy cơ ứng biến, nếu như hắn không quá cầu kì thì đã có thể chớp lấy thời cơ và thổ lộ với Ran rồi, hắn sẽ phải ngạc nhiên về kết quả cho mà xem.


Nói tóm lại là, cái con người này là một thám tử kì tài nhưng về mặt xã hội thì hơi bị nhiều khuyết điểm. tình bạn của hắn với Heiji có thể coi là một dấu hiệu tích cực. thế còn bệnh nan y khó chữa của hắn? Chính là chứng “minh tinh màn bạc” đó, thích biểu diễn quá thể. Nên có ai đó khuyên hắn thôi cái màn ấy đi. Chắc người đó không thể là Heiji được, đồng minh đồng đội mà. Rất có thể Ran làm được chuyện đó. Nghĩa là, Shinichi chắc chắn sẽ nghe lời cô ấy, có nhiều bằng chứng cho thấy hắn coi trọng lời nói của cô hơn bất cứ người nào khác.


Bonus: (from mangaluva as well): trước khi bị teo nhỏ, Shinichi có vẻ như không có nhiều bạn bè thực sự thân thiết nào khác ngoài Ran. Shinichi quen với những người như Nakamichi nhờ chơi bóng đá, nhưng nếu nói bạn gần gũi thì chỉ có Ran – cô gái là người duy nhất tới nhà hắn để dọn dẹp khi hắn mất tích. Hãy hình dung lại cảnh học sinh trong trường trầm trồ ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Shinichi Kudo trong lễ hội trường – ai cũng đứng từ xa mắt chữ A mồm chữ O, chỉ có duy nhất Ran là người có phàn ứng kiểu như “cậu đi đâu mất tăm thế hả?” dần dần lũ thám tử nhí và Heiji khiến phần này trong Shinichi thay đổi đôi chút.  Shinichi từ chối Asami sempai đơn giản vì hắn không có tình cảm nam nữ gì với cô ta như đối với Ran. Nói như vậy không có  nghĩa là Shinichi thuộc loại khiếm nhã và xa lánh xã hội, ngược lại cách xử sự của hắn rất chuẩn mực, và là một người sống nội tâm với tấm lòng nhân hậu. Chẳng qua Shinichi không giỏi nắm bắt tâm lí và tình cảm của người khác mà thôi.

 P/S: Next hint: what do you want to be the next? Tell me ... (sigh) 

Thursday, February 17, 2011

Detective Conan tropes and idioms ;)


        Thám tử lừng danh Conan và những điển tích bất hủ

Hi guys, I got this at tvtropes.org when I typed "Detective Conan" or "Case Closed". (Speaking of which, this key words became more and more familiar with me these days. Dunno why? Do I? =)) ). This could contain some spoilers, if you don't agree with me, then comment and spill it out, ok? Desperately give this as a gift from me to QiongZhu, Angel_cute and shinran. Enjoy ;) !


1.      Đãng trí : tiến sĩ Agasa.

2.      Dê xồm (tuy không cố tình) : một trong những lí do khiến Shinichi/Conan không muốn cho Ran biết sự thật về thân phận thực sự của mình. (ví dụ : để còn được tắm chung)

3.      Action Girls : Ran với món Karate cùng Kazuha với đai đen Aikido ĐÔI KHI rất hữu ích. KHÔNG phải lần nào cũng cứu nguy được, nhưng nói chung thường là có tác dụng. Trừ phi họ nghĩ rằng đối thủ là ma quỷ.

4.      Người lớn lười chảy thây : Kogoro Mori là ứng cử viên số một. Ổng có đầy đủ hiểu biết cần thiết của 1 cựu sĩ quan cảnh sát trong ngành, nhưng tốc độ thì thua Conan dài dài. Hơn nữa, còn có kinh nghiệm sống nhiều hơn Shinichi nên hiểu rõ tâm tư tình cảm của con người hơn (hiểu được sự khác biệt giữa ghen tị với tình yêu của người cha). Rất tỉnh táo và quyết đoán khi Ran/Conan gặp nguy hiểm. Trong movie « 14th Target » còn cho thấy ổng là 1 tay súng cừ khôi. Nhược điểm lớn nhất của ổng có lẽ là … lười nhác.  Nhân vật thứ nhì: Yuusaku Kudo, cha của Shinichi. Ai cũng công nhận ổng có nhiều thiên tư làm thám tử giỏi hơn Shinichi, nhưng ổng chẳng bao giờ thực sự có mặt ở hiện trường vụ án. Mặt khác, ổng KHÔNG  thích làm thám tử 100%. Ổng hài lòng với địa vị tiểu thuyết gia như hiện nay. Nhân vật tiếp theo: Heizo Hattori. Ông này không bao giờ trực tiếp tham gia điều tra, ngược lại với cậu quý tử Heiji. Tuy nhiên, nhìn nhận 1 cách công bằng thì, công việc của 1 cảnh sát trưởng là điều hành và quản lí chứ đâu phải là điều tra án. Nhắc đến cảnh sát và thanh tra, không hiểu ông Megure làm thế  quái nào mà thăng chức được thế nhỉ? Ổng không tệ, nhưng mà sách vở cứng nhắc quá.


5.      Suýt nữa thì hôn được (và được hôn): Ứng cử viên là 2 cặp sau đây: Tagaki/Satou (nhiều lần lắm rồi, nhưng đã xong xuôi khi anh này nằm viện) và Shinichi/Ran (trong file “Desperate Revical”, file “Shinichi in New York”, Lupin III – trong dream của Ran à nha)


6.      Công viên giải trí: Tropical Land, tất nhiên, sau này movie 10 “The private Eye Requiem” còn có Paradise Land.

7.      Vẽ đẹp hơn: Thử so sánh Conan trong vol 1 với Conan hiện giờ là hiểu (chú ý cái cằm của thằng nhóc). Chưa kể, từ đầu Ran không có cái sừng nhọn hoắt như bây giờ. (Oh man)

8.      Chân dung tự họa: Gosho Aoyama sensei cho biết Mitsuhiko chính là hình ảnh hồi nhỏ của ổng.


9.      Người bí ẩn có mặt băng bó: Trong “Lễ hội ma trái mùa” thám tử phá án là Heiji cải trang 2 lớp thành Shinichi và người Vô hình. Trong vol 15 cũng có 1 anh chàng con trai chủ nhà bị tai nạn bỏng khắp mặt => băng bó kín mít. (ông này về sau tự tử)


10.  Kungfu: Cứ thử làm hại Ran mà xem, và CHẮC CHẮN bạn sẽ lãnh nguyên 1 trái banh của Conan vào giữa mặt. Còn nếu cố bắt cóc cô ấy? Sẽ hối hận đấy, đến Conan nhiều khi còn phải phát khiếp. Có  1 lần thằng nhóc khuyên thủ phạm đừng có cố khống chế cô ấy … nếu muốn bình an. Rất tiếc, tên tội phạm không nghe lời 1 đứa nhóc và thế là … (tự hiểu). Còn nữa, nếu bạn có ý tấn công Conan hoặc Kogoro -> sẽ lãnh 1 cú kick trời giáng giữa ngực. Ví dụ trong file về “Người sói” cô nàng đã hạ knock out 1 kì thủ boxing to cao gấp đôi mình. Chỉ bằng MỘT cú kick thôi nhá. Thêm một minh họa nữa: mỗi lần KID vờ là Shinichi, ĐẶC BIỆT là khi hắn ta tán tỉnh cợt nhả với Ran, Conan nổi cơn điên tiết và muốn nghiền tên trộm ra luôn. Mà thật ra thì, bất cứ tên đàn ông nào có ý lại gần Ran đều được cậu nhóc tặng cho cái Lườm chết chóc.


11.  Người hùng cơ bắp: Kyougoku Makoto, bạn trai của Sonoko Suzuki. Lần nào xuất hiện cũng có mấy pha hành động, càng gần đây trình kungfu càng lên cao.

12.  Tham ăn: Genta, tất nhiên. Mập như con heo.


13.  Mùi hạnh nhân: nhiều lắm, lần nào có độc chất Kali Xyanua là đều có chi tiết này.


14.  Tóc nhuộm/sáng màu là kẻ xấu: Vermouth, Shiho, Jodie là ứng cử viên sáng giá. Đôi khi Sonoko cũng phù hợp (thử hỏi Shinichi thì rõ). Gin nữa nhỉ. Nếu hỏi Kaitou KID, chắc tên trộm sẽ lôi cái tên Saguru Hakuba ra cho bạn nghe.

15.  Thông minh nhưng lười nhác: Yuusaku Kudo, như đã kể trên. Mối quan hệ giữa cha con nhà này giống như kiểu Sherlock Holmes và Mycroft.


16.  Sụp đổ hình tượng: Shinichi trong vụ “3K”, Ray Curtis, thần tượng trên sân cỏ của anh chàng đã sụp đổ hoàn toàn vì ông ta hóa ra là thủ phạm. (“tôi đã tin tưởng ông biết bao nhiêu, ông là kẻ phản bội niềm tin của người khác”, tội nghiệp anh chàng). Tương tự với Ran trong vụ “Nam tước Bóng đêm” khi SUÝT nữa Maeda mà cô nàng ngưỡng mộ trong làng Karate thành hung thủ giết người. Sau đó trong vol 15 Ran lại phải nghe lời Shinichi vạch mặt cô giáo mà Ran quý mến thần tượng từ ngày còn học tiểu học.


17.  Thần chết: nghĩa là đi tới đâu thì có án mạng tới đó. Megure từng bảo Kogoro là “cái lão nặng vía” và có lần chuyển châm biếm đó sang Conan. Có lần Heiji bảo Conan “mỗi lần thấy mặt cậu là lại có người mất mạng”. 30 giây sau, có án mạng xảy ra thật. Khi hai nhân vật này ở cạnh nhau, tử thi cứ thế mà đua nhau từ trên trời rơi xuống. Sonoko giải thích lí do không muốn đưa Conan đi  nghỉ ở biển cùng cô ta và Ran là “có nó loanh quanh là y như rằng có án mạng”. Cũng trong file này, khi Haibara thấy Conan và mọi người không quay lại khách sạn đúng giờ, cô ta hỏi tiếp tân là gần đó có xảy ra án mạng gì không.


18.  Con lai: Ai Haibara lai Anh/Nhật, tiến sĩ Agasa có người bạn từ thuở nhỏ cũng là con lai.

19.  Nghiệp chướng: ep. 599 “A friend of Justice”.


20.  Câu cửa miệng: bao gồm “Edogawa Conan, tantei-san!” (tôi tên E.C, là một thám tử!), “Shinjitsu wa itsumo hitotsu” (chỉ có duy nhất một sự thật), “Ah re re” (ô lạ quá lạ quá), “Oi,oi” (Ê này, này),  Ba’arou” (= baka yarou, đồ ngốc!) hoặc thổ ngữ Osaka “Ahou!”, “A secret makes a woman woman” (bí mật khiến người phụ nữ trở nên hấp dẫn), “hitotsu dake kikitai – naze konno koto o …” (made in Hakuba: nghĩa là “tôi rất hiếu kì muốn biết – vì sao anh lại - => ăn nói rất sách vở)


21.  Siêu năng lực của siêu nhân: lại là Makoto Kyougoku thôi. Con nhà võ, rong ruổi khắp nơi cũng để tầm sư học … võ, từng đập tan tành 1 nhóm du côn có vũ khí trong 10 phút (cùng sự giúp đỡ của Ran Mori), thậm chí né được cả … đạn thật. (ối) Ran cũng từng làm được việc này trong movie 13. (đừng có ai dại mà bắt chước hai người này nghe chưa)


22.  Ngây thơ vô số tội: Conan Edogwa hay còn được gọi âu yếm là Shinichi Kudo. Cũng có thể cu cậu không nhìn nhận người con gái nào khác dưới góc độ “phụ nữ, người khác phái” ngoài Ran Mori, nên đối với cậu ta, khi xông vào 1 căn phòng tắm hơi mặc dù có Ai Haibara và Ayumi cởi truồng nhồng nhộng ra đó, nhưng trong mắt cậu chỉ thấy mỗi cái xác không hồn của nạn nhân nằm chình ình ở đó. Cũng trong vụ đó luôn, Shinichi hoàn toàn không mảy may để ý gì tới chi tiết Ai Haibara, người mà thực ra LỚN hơn vẻ bề ngoài lại nổi giận lôi đình vì cái chuyện bị 1 đứa con trai nhìn thấy cơ thể trần truồng của mình. Conan chỉ nghĩ đơn giản “tớ chỉ thấy mông cậu thôi mà” và hi vọng nói như thế cô bạn mình sẽ thấy bớt giận. Sự việc diễn ra theo chiều hướng ngược lại, có vẻ như vậy.


23.  Hoa anh đào nở rộ: Movie 7 (Mê cung trong thành phố cổ), Lupin III.


24.  Cô nàng có máu Hoạn Thư: Kazuha chiếm số phiếu đáng kể cho ngôi vị này. Luôn nổi cơn điên mỗi lần Heiji léng phéng với cô gái nào khác. Có lần bực bội cả ngày chỉ vì Ran tình cờ mặc áo phông trùng họa tiết với áo của Heiji. Lần đầu tiên Kazuha xuất hiện cũng là cảnh móc mỉa ghen tị với Ran (vì tưởng đó là “Kudo” mà Heiji nhắc liên mồm). Ran cũng hay ghen chả kém (Với Asami sempai). Ayumi cũng ghen tị vì Ai và Conan rất hay nói chuyện riêng với nhau, tuy nhiên đã hết ghen sau khi Ai giải thích rằng cô không quan tâm tới Conan theo cái kiểu đó.


25.  Bộ quần áo làm nên thầy tu: cứ nhìn đống phụ kiện trên người Conan là đủ biết.

26.  Ông già nhưng vẫn yêu đời: đương nhiên là Jirokichi Suzuki, bác của Sonoko. Lắm tiền của và ham danh vọng, nhưng khá vui tính.


27.  Ẻo lả và hậu đậu: còn ai khác ngoài Eisuke Hondou.


28.  Vô tư bất ngờ: Haibara, có lúc chơi đùa với lũ mèo con, Conan và các bạn nhận xét rằng cô bé lúc đó giống y như những đứa trẻ bình thường khác.


29.  Thật tình cờ và thật bất ngờ: nhân vật Wataru Takagi ban đầu không có tên. Trong lúc thu âm, đột nhiên người lồng tiếng cho Megure hỏi: “Cậu kia, tên gì?” nên seiyuu của Takagi vội đáp bằng tên thật của mình. Hạ sĩ Chiba cũng được đặt tên theo tên thật của người lồng tiếng: Isshin Chiba.


30.  Lái xe như điên: Kogoro Mori, lái xe cực ẩu. Thường thuê xe chứ không chịu mua, chính vì thế ít có cơ hội luyện tập tay lái.  Tiếp theo, mẹ của Shinichi, Yukiko Kudo. Tuy cũng phóng  như điên nhưng theo khuynh hướng  nghệ thuật: tay lái lụa hẳn hoi (Chắc nhờ đóng nhiều phim hành động) nhưng chỉ ngồi sau vô lăng của xe xịn thôi, có phương châm là tốc độ bình thường chỉ dành cho người … bình dân, không phải mình. (xem lại “Shinichi N.Y’s case”, “Secret of Tohto Studio”). Nhân vật nữa: Satou Miwako.  Khuyến mãi thêm khoản gào rú.


31.  Máy bay: “New York Arc” của Shinichi xảy ra trên máy bay (trong nhà vệ sinh). Movie 8: “Magician of the Silver Sky”, thậm chí movie 14 “The lost ship in the sky”.


32.  Mắt ti hí: chị gái Ayako của Sonoko, ông ba của Heiji, có thể thêm cả nhân vật khách mời Okiya Subaru vào trong danh sách.

33.  Cái tên thân mật: Ayumi là người duy nhất trong nhóm được Ai Haibara cho phép gọi cô ta bằng “Ai-chan”.

34.  Ngũ quái: là Shounen Tantei Dan. Cụ thể : người hùng – Conan, kị sĩ – Ai, quân sư – Mitsuhiko, anh mập – Genta và công chúa – Ayumi.)

35.  Thuốc trường sinh : nạn nhân bất đắc dĩ : Conan Edogawa và Ai Haibara.


36.  Phát âm dở tệ : Dù có mặt những nhân vật của FBI/CIA và người Mỹ trong nội bộ Tổ chức, nhưng tiếng Anh họ nói thật kì quái. Heiji Hattori nói tiếng Anh rất khá, còn hơn mấy người này, ít nhất cậu ta nói English chứ ko phải Engrish. Cụ thể Vermouth nói « woman » nghe như thể « ooman », Conan từng chỉ ra sự khác biệt cơ bản giữa giọng Anh và Mỹ, trong vụ « Clash of Red and Black » thậm chí còn có đoạn « Shiranpuri = Sit down please » (oh man)


37.  Ghen và ghen : Shinichi, Ran, Kazuha, Heiji, Satou, Ayumi, tất cả đều được vinh dự đứng trong danh sách này, mỗi khi cảm thấy người mình thích có dấu hiệu thích người nào khác (thường là hiểu lầm thôi). Cụ thể trong nhóm thám tử  nhí : Mitsu và Genta thích Ayumi, Ayumi lại thích Conan. Dồng thời Mitsu cũng thích Haibara, còn Haibara thì (thiên hạ nó đồn) là thích Conan. Trong ep. 246, Haibara ví Ran như con cá heo thân thiện và ví mình như con cá mập lạnh lùng => ganh tị. Trong movie 14 cũng có thể hiện chút ghen tị khi ví Ran như « công chúa ».  Cũng cuối movie này, Conan ghen với Kaitou KID và đứng mặt ngu ra không hiểu Kaitou KID làm việc gì với Ran mà Shinichi sẽ không làm. Tiếp theo, hầu hết đàn ông chưa vợ trong tổ chuyên án của Megure đều thích Miwako Satou và lập ra 1 ban đặc biệt « bảo vệ thiếu úy » nhằm ngăn chặn mối tình giữa cô này và Takagi. Shiratori là thủ lĩnh của nhóm này cho tới khi gặp Kobayashi-sensei.

38.  Mù nhạc từ bé : Chúng ta có Shinichi/Conan.

39.  Kính ngữ : Conan thường xuyên bị Ran la vì cái tội quên kính ngữ khi nói chuyện với Hattori.


40.  Hot girl : Ran Mori. Một lần bị kẻ bắt cóc chạm vào khu vực nhạy cảm, cô nàng đập cho hắn 1 trận tơi bời hoa lá. Ran xinh xắn hấp dẫn, từng lọt vào mắt xanh một nhà thiết kế thời trang, nếu không có án mạng xảy ra thì cô đã trở thành 1 ca sĩ thần tượng nổi tiếng rồi.


41.  Hot Mom : Yukiko mẹ của Shinichi, Eri mẹ của Ran, Shizuka mẹ của Heiji. (oh man)


42.  Suối nước nóng : có rất nhiều cảnh suối nước nóng trong series. (Kogoro rất thích onsen).


43.  Không dây mơ rễ má mà giống nhau thế : điển hình là Shinichi Kudo và Kaitou KID, cộng thêm Okita, đối thủ Kendo của Heiji. Ran và công chúa Mira của Vespania. Kobayashi sensei của lũ nhóc với Miwako Sato. (ep.586-589)


44.  Vũ khí bất ngờ : Conan có thể kick bất cứ thứ gì dùng làm vũ khí (cầu thủ giỏi). Heiji cũng dùng bất cứ thứ gì thay thế thanh kiếm. Mẹ của Heiji từng dùng 1 cây quạt để cản 1 cây kiếm. Aoko thì là bậc thầy của thuật dùng chổi.


45.  Đố mẹo củ chuối : Tiến sĩ Agasa, hiên nhiên rồi. Đôi khi là Kogoro.


46.  Cạnh tranh  khốc liệt : FBI và CIA.


47.  Hổ phụ sinh hổ tử : gia đình Kudo : ba là tiểu thuyết gia trinh thám, nhà Hattori : ba là thanh tra cảnh sát cao cấp, ngay cả nhà Mori cũng là những người có địa vị trong xã hội.Tương tự với ba mẹ của Ai Haibara.


48.  Tiếng địa phương : nhiều khi Heiji nói chuyện mà người xung quanh không hiểu (ep.460).


49.  Nghệ thuật hóa trang : KID từng lừa gạt Conan bằng cách cải trang thành Ran. Yukiko và Vermouth cũng giỏi môn naỳ. Trong movie 8 và 14 cũng như OVA 10, KID thường xuyên lợi dụng vẻ bề ngoài giống hệt Shinichi của hắn ta để qua vòng thử kéo má.


50.  Vụng nấu ăn : nguyên nhân trực tiếp gây ra cuộc li thân của cặp đôi Kogoro và Eri.


51.  Yêu trong xa cách : bạn trai của Sonoko thường xuyên vắng nhà để du hí, luyện võ. Shinichi thì cố gắng thuyết phục Ran rằng quan hệ của họ đang trong hoàn cảnh tương tự, dù sự thật là họ đang sống chung dưới một mái nhà. 1 số vụ án mạng cũng xảy ra chỉ vì xa mặt cách lòng.


52.  Tên hay, có ý nghĩa : Tên của Shinichi nghĩa là « Sự thật duy nhất ».


53.  Linh cảm : Ai Haibara có thể cảm thấy sự có mặt của thành viên Tổ chức ở gần. Conan cũng có linh tính khi Ran gặp nguy hiểm. (movie 9).


54.  Đổ máu cam : xem lại phần Dê xồm.


55.  Ngố trong chuyện tình củm : Heiji không giải mã được tình cảm hắn ta dành cho cô bạn thân, ngay cả khi đã phát ghen lồng lộn. Ran còn ngố HƠN, không hề biết Shinichi cảm nắng mình đến thế nào. Nhưng thiếu úy Satou mới là khó đỡ nhất, cô này chẳng biết có ai thích mình cả. Tiếp theo, bạn trai của Sonoko, anh này chả hiểu mô tê gì lời gợi ý lấp lửng của bạn gái. (khi Sonoko bảo Makoto rằng cô lên núi để làm 1 trái tim sô cô la « cho người con trai mà em thương yêu nhất » thì anh này mò đến chỉ để « xem người đó là ai, có xứng đáng với em hay không ».  thậm chí khi Sonoko chỉ vào mặt anh chàng thì anh này vẫn ngoái lại đằng sau để nhìn xem đó là ai. => bó tay). Còn một nhân vật nữa, Conan. Cậu nhóc hầu như chẳng hiểu được dụng ý ghen tị của Ai với mối quan hệ gần gũi giữa cậu ta và Ran.


56.  Ít nhưng mà chất : Matsuda Junpei. Vì sao ? Vì xuất hiện có 1 lần mà vẫn được liệt trong danh sách « nhân vật chính » trên trang web chính thức của series.


57.  Buồng điện thoại công cộng : Trước khi mua điện thoại di động, Conan thường gọi điện cho Ran bằng cách này. Gần đây trong loạt file ở London, Shinichi cũng nuốt viên thuốc giải ngay trong buồng điện thoại để tự giải vây trước Ran. (bước ra với cột khói trên đầu – LOL)


58.  Hiểu lầm dẫn đến bi kịch : nhiều lắm. Ví dụ như vol 25 khi 1 anh người Mỹ bị thương nặng và được 1 cô người Nhật chăm sóc, khi được hỏi anh nghĩ gì về cô ấy, anh ta viết « shine » tiếng Anh nghĩa là « tỏa sáng » chắc ý bảo là ấm áp như cô tiên, nhưng cô kia hiểu thành « shi ne » trong tiếng Nhật nghĩa là « đi chết đi » + thêm bi kịch gia đình => tự tử. Nhiều năm sau anh này quay lại giết 2 thành viên trong gia đình cô gái để báo thù. Thật là 1 tên đại ngốc. Trước đó vài tập, một cô chị tên Masayo đã giết chết em gái Mina của mình vì cướp bạn trai của cô ta, và nghĩ rằng Mina cố tình bắt chước để chọc tức mình. Tất nhiên, chỉ là hiểu lầm. Ví dụ tiếp theo, trong vụ « The Kappa Conundrum » một người họa sĩ giết chết 1 người đàn ông vì ông nghĩ chính  người cha này đã gây ra cái chết cho cậu bé con ông ta nhiều năm về trước.


59.  Màu sắc đặc trưng : Ran và Shinichi/Conan là màu đỏ + xanh lơ, Kazuha và Heiji thì màu cam hoặc đỏ và xanh lá, Kaitou KID là màu trắng và Hakuba thì đen.


60.  Dây tơ hồng : đương nhiên điển tích này thuộc về Ran/Shinichi. Trong movie 1, Ran không muốn cắt đứt sợi dây màu đỏ vì nó tượng trưng cho sợi tơ hồng kết nối cô và Shinichi dù hai người có lưu lạc phương nào.


61.  Tiểu thư con nhà giàu : Sonoko. Reika (nạn nhân).

62.  Cầu treo : đã xuất hiện nhiều lần rồi, đi kèm với hình ảnh 1 tòa lâu đài cổ và âm u.


63.  Cô ta không phải là bạn gái của tôi ! Ô, thật sao ! « Chúng tôi chỉ là bạn bè thôi » Heiji và Kazuha thường xuyên nói câu này, nhưng chẳng thuyết phục được ai vì « ai cũng hiểu chỉ hai đứa ngốc không hiểu ». Có thể đem áp dụng trong trường hợp cặp đôi Shinichi/Ran.


64.  Cùng cảnh ngộ tương trợ lẫn nhau : Yumi luôn tìm cách kéo Sato và Taakagi lại với nhau. Conan cũng hỗ trợ cặp này vì chuyện tình cảm của họ rất giống của hắn và Ran.


65.  Chỉ yêu mình em : Câu này dành cho Shinichi và Ran, đặc biệt Shinichi vì đã có công từ chối tình cảm của Asami sempai. Còn Shiratori với Satou nữa chứ (dù sau này mới biết là hiểu lầm).


66.  Trật tự xã hội đảo lộn : Kogoro Mori tối ngày say xỉn. Conan và Ran thì liên tiếp gặp án mạng. Ba mẹ của Shinichi cũng bỏ đi bặt tăm để cậu con sống tự lập từ sớm.


67.  Ý tưởng lớn gặp nhau : movie 4, Shinichi tỏ tình với Ran y như cái cách mà Kogoro Mori tỏ tình với Eri Kisaki. (khi vỡ lẽ, hắn tự cảm thấy ghê tởm chính mình =)) )


68.  Con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh : Yuusaku và con trai Shinichi giống nhau y hệt, khác đôi mắt + cặp kính + ria mép.


69.  Thần đồng 17 tuổi : Shinichi Kudo và Heiji Hattori mới 17 tuổi nhưng vốn kiến thức sâu rộng gấp mấy lần người trưởng thành xung quanh. Ai Haibara thậm chí còn thành thạc sĩ ở tuổi 18.


70.  Chỉ có một cái giường duy nhất : Ran ngủ chung giường/nệm với Conan vài lần.


71.  Tháp Tokyo : file « Trembling Metropolitan Police Headquarters », movie 13, vol 36-37.


72.  Chồng xấu vợ đẹp: Megure. (haha)


73.  Bạn thời thơ ấu thành  người yêu: Gosho Aoyama đặc biệt THÍCH cái điển tích này. Cụ thể cho tới giờ đã có Shinichi/Ran, Heiji/Kazuha, Kaito/Aoko, Kogoro/Eri, Shiratori/Kobayashi, gần đây còn lòi ra cặp Chiba/Nae. Và một vài cặp vô danh khác.


74.  Người đó là ai: Conan thường xuyên có cái kiểu “Thủ phạm chính là NGƯỜI ĐÓ/KẺ ĐÓ” khi đã giải được bài toán. Chưa hết, ông trùm của Tổ chức được đề cập tới dưới cái tên “Anokata” (người đó). Vol 11, Ran cũng nhắc tới mẹ mình “người đó”. Bó tay.